Bài viết

Những dấu chân không lùi bước giữa mùa bom đạn

Đà Nẵng18/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng có những con người vẫn sống mãi trong ký ức dân tộc như những “cột mốc sống” của lòng yêu nước và ý chí kiên cường. Họ đã đi qua những năm tháng khốc liệt nhất bằng đôi chân trần, bằng niềm tin son sắt và trái tim không biết cúi đầu trước hiểm nguy. Những người hoạt động cách mạng trong thời kỳ kháng chiến không chỉ góp phần viết nên lịch sử, mà còn để lại cho thế hệ hôm nay bài học sâu sắc về lòng trung thành với Tổ quốc.

Ông Lê Tự Xuyến — một cựu cán bộ hoạt động cách mạng tại chiến trường Quảng Nam — tham gia kháng chiến từ những năm cuối thập niên 1960, khi tuổi đời còn rất trẻ. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, ông đảm nhận nhiệm vụ giao liên, vận chuyển tài liệu và hỗ trợ các cơ sở cách mạng hoạt động bí mật tại vùng Tam Kỳ và các khu vực lân cận. Đó là công việc luôn cận kề hiểm nguy, bởi chỉ cần một lần bị phát hiện, người cán bộ cách mạng có thể phải đối diện với tù đày hay thậm chí là cái chết.

Giữa thời đại bom rơi đạn nổ, những người như ông Lê Tự Xuyến sống trong hiểm nguy thường trực. Có những đêm mưa rừng xối xả, ông vẫn băng qua những cánh rừng sâu để kịp chuyển thông tin cho đơn vị. Có lần đang trên đường làm nhiệm vụ, ông và đồng đội gặp phải trận càn lớn của địch. Dù bị thương bởi mảnh bom, ông vẫn cố giữ an toàn cho tài liệu và tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ được giao. Với ông, nhiệm vụ của cách mạng luôn thiêng liêng hơn cả sự an nguy của bản thân mình.

Không có điều kiện vật chất đủ đầy hay nơi trú ẩn an toàn, những cán bộ cách mạng năm xưa vẫn kiên trì bám dân, bám đất để giữ vững phong trào đấu tranh. Những căn hầm bí mật dưới nền nhà, những con đường giao liên xuyên rừng hay mái tranh nghèo từng che giấu cán bộ đã trở thành chứng nhân cho một thời máu lửa không thể nào quên. Chính nhân dân là hậu phương vững chắc để những người hoạt động cách mạng tiếp tục chiến đấu giữa lòng chiến tranh khốc liệt.

Có người đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Có người mang trên cơ thể những thương tật kéo dài đến tận hôm nay. Nhưng điều đáng quý nhất chính là dù phải đánh đổi bằng máu và nước mắt, họ vẫn giữ vững niềm tin vào ngày đất nước hòa bình, độc lập. Chính lý tưởng ấy đã giúp họ vượt qua những trận tra tấn, những tháng ngày đói rét và cả sự chia cắt mất mát không gì bù đắp được.

Hôm nay, khi đất nước đã yên bình, những nhân chứng lịch sử năm xưa vẫn lặng lẽ kể lại câu chuyện của một thời không tiếc tuổi xuân cho dân tộc. Những mái đầu bạc, những tấm huân chương cũ hay dáng người đã nhuốm màu thời gian là minh chứng cho một thế hệ từng sống hết mình vì Tổ quốc. Họ không mong được nhớ tên, càng không mong được ca tụng, nhưng chính sự hy sinh thầm lặng ấy đã làm nên nền độc lập cho đất nước hôm nay.

Những người hoạt động cách mạng năm xưa giống như những “dấu chân không lùi bước” giữa mùa bom đạn. Dù thời gian có đi qua, những dấu chân ấy vẫn in đậm trong lịch sử dân tộc như biểu tượng cho tinh thần bất khuất, lòng yêu nước và ý chí kiên cường của con người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những dấu chân không lùi bước giữa mùa bom đạn | Câu chuyện thời hoa lửa