NHỮNG DẤU CHÂN LẶNG LẼ GIỮA RỪNG SÂU
Một buổi chiều muộn, khi công việc tạm lắng xuống, Trường Lạc Minh đi dọc theo đoạn đường vừa được gia cố. Rừng Trường Sơn lúc này yên tĩnh hơn thường lệ, chỉ còn tiếng gió và tiếng lá khô xào xạc.
Nhìn con đường kéo dài giữa rừng sâu, anh hiểu rằng mỗi mét đường nơi đây đều mang dấu ấn của rất nhiều người. Không ai có thể làm một mình. Đó là kết quả của cả một tập thể công binh bền bỉ qua từng ngày.
Có một đồng đội trẻ đi cùng hỏi anh rằng: “Bao giờ con đường này mới thật sự an toàn hoàn toàn?” Anh không trả lời ngay. Một lúc sau, anh chỉ nói ngắn gọn: “Khi chiến tranh kết thúc.”
Câu trả lời ấy không dài, nhưng đủ để người nghe hiểu rằng công việc của họ luôn gắn liền với thực tế khốc liệt của chiến trường. Không có khái niệm hoàn hảo, chỉ có những nỗ lực liên tục để giữ cho tuyến đường không bị đứt gãy.
Trong khoảnh khắc ấy, Trường Lạc Minh đứng lặng rất lâu. Con đường trước mắt không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là ký ức của những ngày không thể nào quên.



