NHỮNG DẤU CHÂN TRÊN ĐẢO ĐÁ
NHỮNG DẤU CHÂN TRÊN ĐẢO ĐÁ
Buổi sáng trên một hòn đảo thuộc Trường Sa, mặt trời vừa nhô lên khỏi đường chân trời. Những con sóng nối nhau vỗ vào bờ đá, mang theo vị mặn của biển.
Trên đảo, các chiến sĩ Hải quân bắt đầu một ngày làm việc mới.
Trong số đó có Trung.
Trung còn trẻ, quê ở một vùng quê miền Bắc. Trước khi nhập ngũ, anh chưa từng nghĩ mình sẽ có ngày đứng giữa một vùng biển xa đất liền đến như vậy.
Ngày đầu đặt chân lên đảo, Trung hỏi người đồng đội:
— Ở đây có gì ngoài biển và đá?
Người đồng đội cười:
— Có cả một phần quê hương mình.
Trung im lặng.
Anh nhìn ra biển.
Câu nói ấy khiến anh suy nghĩ rất lâu.
Công việc trên đảo không hề dễ dàng.
Các chiến sĩ phải đối mặt với nắng nóng, gió lớn và những cơn bão bất chợt.
Có những ngày biển động mạnh, sóng đánh tung bọt trắng xóa.
Nhưng dù thời tiết thế nào, nhiệm vụ vẫn phải được hoàn thành.
Mỗi sáng, Trung cùng đồng đội kiểm tra các công trình.
Họ sửa chữa những chỗ bị hư hỏng.
Chuyển vật liệu.
Chăm sóc cây xanh.
Giữ gìn cảnh quan trên đảo.
Buổi tối, họ thay nhau canh gác.
Một hôm, Trung hỏi người chỉ huy:
— Tại sao chúng ta phải cố gắng xây dựng đảo xanh như thế này?
Người chỉ huy nhìn những cây xanh trước mặt rồi nói:
— Vì đây không chỉ là nơi chúng ta đứng. Đây là nơi chúng ta sống, làm việc và bảo vệ chủ quyền của Tổ quốc.
Trung gật đầu.
Từ hôm đó, anh càng chăm chỉ hơn.
Một buổi chiều, Trung nhận được thư từ quê nhà.
Mẹ viết:
“Ở nhà mọi người vẫn khỏe. Cây xoài con trồng trước sân đã ra quả. Mẹ mong con hoàn thành nhiệm vụ và trở về bình an.”
Trung đọc đi đọc lại lá thư.
Anh nhớ quê.
Nhớ con đường làng.
Nhớ căn nhà nhỏ.
Nhưng khi nhìn ra biển, anh lại cảm thấy tự hào.
Anh biết mình đang đứng ở một nơi rất đặc biệt.
Nơi đây từng chứng kiến những mất mát đau thương của những người lính đi trước.
Anh nhớ đến sự kiện Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988, khi 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Nhân dân Việt Nam đã hy sinh trong khi thực hiện nhiệm vụ.
Trung nói với người đồng đội:
— Chúng ta phải cố gắng hơn nữa.
Người bạn hỏi:
— Vì những người đã hy sinh?
Trung nhìn ra biển:
— Vì họ, và vì những người sẽ đến sau chúng ta.
Nhiều năm sau, Trung rời quân ngũ.
Anh trở về quê và trở thành một giáo viên.
Trong một tiết học về biển đảo Việt Nam, Trung mang đến lớp một hòn đá nhỏ.
Một học sinh hỏi:
— Thầy lấy hòn đá này ở đâu vậy ạ?
Trung mỉm cười:
— Từ nơi thầy từng công tác.
Cả lớp tò mò.
Trung đặt hòn đá lên bàn.
— Nó không quý về vật chất. Nhưng với thầy, nó rất đặc biệt.
— Vì sao ạ?
Trung nhìn ra cửa sổ.
— Vì nó nhắc thầy nhớ rằng ở giữa biển khơi có những người đã từng đứng trên những hòn đá như thế để làm nhiệm vụ.
Cả lớp im lặng.
Trung tiếp tục:
— Các em không nhất thiết phải trở thành người lính mới có thể góp phần bảo vệ Tổ quốc. Các em có thể học tập, nghiên cứu về biển đảo, bảo vệ môi trường biển, tôn trọng pháp luật và xây dựng đất nước ngày càng mạnh hơn.
Một học sinh giơ tay:
— Vậy những dấu chân của các chú bộ đội có còn trên đảo không thầy?
Trung mỉm cười:
— Có thể sóng biển đã xóa đi rất nhiều dấu chân. Nhưng những điều họ làm thì lịch sử không bao giờ xóa được.
Ngoài cửa sổ, gió thổi nhẹ.
Trung nhìn lên bầu trời.
Anh nhớ biển.
Nhớ những đồng đội.
Và nhớ những ngày tháng tuổi trẻ đã gửi lại nơi đảo xa.
Những dấu chân trên đảo đá có thể bị sóng biển xóa đi, nhưng sự hy sinh và cống hiến của những người lính thì còn mãi. Gạc Ma là một dấu mốc đau thương trong lịch sử bảo vệ chủ quyền biển đảo Việt Nam. Thế hệ hôm nay cần ghi nhớ sự hy sinh ấy, đồng thời tiếp tục bảo vệ biển đảo bằng tri thức, ý thức trách nhiệm, sức mạnh đoàn kết và những hành động hòa bình, đúng đắn.


