NHỮNG DẤU CHÂN TRONG VÙNG NGUY HIỂM
Trong một lần mang tài liệu và kiểm tra tuyến liên lạc, bác Hạnh phải đi qua khu vực rừng từng có hoạt động tuần tra của địch. Đây là chuyến đi đặc biệt căng thẳng, nơi mọi dấu vết đều phải được giữ kín tuyệt đối và từng bước đi đều có thể tiềm ẩn nguy hiểm.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.
Mái tóc của bác Lê Thị Hạnh đã bạc trắng.
Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.
Nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng làm giao liên, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm xúc động đặc biệt.
Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.
Đối với bác Hạnh, những con đường đi qua vùng nguy hiểm chính là ký ức không thể nào quên.
Nhiều người thường nghĩ rằng công việc giao liên chỉ là đi lại trên những tuyến đường đã được xác định an toàn.
Nhưng thực tế, có những chuyến đi phải băng qua những khu vực rừng từng có địch tuần tra.
Mỗi bước chân đều phải tuyệt đối cẩn trọng.
Mỗi âm thanh vang lên trong rừng đều có thể trở thành một dấu hiệu nguy hiểm.
Hôm ấy, bác Hạnh nhận nhiệm vụ mang tài liệu và kiểm tra tuyến liên lạc.
Khu vực phải đi qua được thông báo là vùng có nguy cơ cao.
Không được để lại dấu vết.
Không được gây ra bất kỳ tiếng động nào không cần thiết.
Bác lên đường từ rất sớm.
Sương rừng còn dày đặc.
Ánh sáng mờ ảo xuyên qua tán cây.
Không gian nặng nề và yên tĩnh đến lạ thường.
Mỗi bước chân bác đặt xuống đều rất nhẹ.
Ánh mắt luôn quan sát xung quanh.
Tai lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất của rừng sâu.
Có những lúc bác phải dừng lại rất lâu.
Chỉ để xác định xem âm thanh vừa nghe thấy là gì.
Không rõ là tiếng người hay chỉ là tiếng thú rừng di chuyển.
Nhưng trong chiến tranh, không có gì được phép xem nhẹ.
Sau nhiều giờ di chuyển căng thẳng, bác Hạnh cũng vượt qua toàn bộ khu vực nguy hiểm.
Tài liệu được giữ nguyên vẹn.
Tuyến liên lạc vẫn an toàn và không bị gián đoạn.
Khi trở về, bác Hạnh không nhắc nhiều về chuyến đi.
Chỉ im lặng như mọi lần.
Nhiều năm sau, bác chỉ nói:
“Trong rừng sâu, điều nguy hiểm nhất không phải là kẻ địch, mà là sự chủ quan của con người.”
Và ký ức về những bước chân lặng lẽ giữa vùng nguy hiểm vẫn mãi là một phần không thể quên trong cuộc đời người giao liên Lê Thị Hạnh.



