những đêm cứu thương dưới mưa bom
Đêm ở Vĩnh Linh thời chiến hiếm khi yên tĩnh. Tiếng sóng biển hòa lẫn tiếng động cơ máy bay và những đợt pháo kích từ ngoài khơi tạo thành âm thanh quen thuộc của vùng đất tuyến lửa.
Trong một đêm mùa hè năm 1968, sau một trận bom dữ dội đánh vào khu vực ven biển, nhiều người dân bị thương được đưa về Địa đạo Vịnh Mốc. Những chiếc cáng được làm từ tre, võng dù và những tấm ván gỗ. Ánh đèn pin được che kín bằng nhiều lớp vải để tránh lộ mục tiêu.
Các y tá, dân quân và thanh niên xung phong chạy đua với thời gian. Họ len lỏi qua những con đường hào, vượt qua những hố bom còn bốc khói để đưa người bị thương vào nơi an toàn.
Trong trạm phẫu thuật dưới lòng đất, các y sĩ làm việc không ngừng nghỉ. Có người vừa băng bó xong cho bệnh nhân này đã lập tức chuyển sang người khác. Có đêm không ai kịp chợp mắt.
Nhiều năm sau, những người từng tham gia cứu thương vẫn nhớ như in hình ảnh những bàn tay đầy đất cát nhưng luôn nắm chặt lấy sự sống. Giữa mưa bom bão đạn, tình người trở thành nguồn sức mạnh giúp quân và dân Vĩnh Linh vượt qua những tháng ngày khốc liệt nhất.



