NHỮNG ĐÊM GÁC GIỮA BIÊN GIỚI
Không chỉ có những trận đánh ác liệt, chiến trường còn là những đêm gác lặng lẽ, nơi người lính đối diện với nỗi cô đơn, nhớ nhà và trách nhiệm thiêng liêng của người bảo vệ biên cương.
Trong những năm 1982–1983, bác Phùng Khả Vương cùng đơn vị làm nhiệm vụ bảo vệ khu vực biên giới Tây Nam Campuchia, nơi ranh giới mong manh giữa bình yên và xung đột luôn hiện hữu. Đêm xuống, rừng tối đặc quánh, chỉ có ánh trăng le lói soi bóng người lính đứng gác. “Có những đêm nhớ nhà lắm, nhớ mẹ, nhớ bữa cơm quê, nhưng vẫn phải đứng nghiêm, tay chắc súng”, bác kể, ánh mắt xa xăm. Nhiệm vụ gác tưởng như đơn giản nhưng luôn tiềm ẩn nguy hiểm, bởi địch có thể luồn rừng, tập kích bất cứ lúc nào. Bác kể lại kỷ niệm một đêm phát hiện dấu chân lạ gần khu vực đóng quân, cả tổ gác lập tức báo động, triển khai đội hình phòng thủ, nhờ đó kịp thời ngăn chặn một nhóm địch xâm nhập. Người viết nhận ra rằng, chính những đêm gác thầm lặng ấy đã góp phần giữ vững an toàn cho đơn vị và khu dân cư xung quanh, để phía sau lưng người lính là sự bình yên được đánh đổi bằng mồ hôi và cả máu.



