Mẹ Việt Nam Anh hùng

Những đêm giông bão xót thương con và nụ cười móm mém ngày hòa bình

Câu chuyện lấy đi nước mắt về má Lư Thị Lụa, một người mẹ nghèo ở xã Phú Hội đã chắt bóp từng đồng, hiên ngang chịu đựng đòn thù để tiếp tế cho cách mạng. Dẫu hiến dâng ba người con ruột cho Tổ quốc và sống một đời vất vả, má vẫn luôn mỉm cười mãn nguyện với niềm hạnh phúc khi đất nước hòa bình.

Tây Ninh14/06/2026Lê Minh Nhựt (Đoàn xã An Lục Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Má Lư Thị Lụa sinh năm 1912 tại xã Phú Hội, là một người phụ nữ cả đời thủy chung, gắn bó máu thịt với quê hương "nhau rún" của mình. Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, má không thể nào nhớ nổi bản thân mình đã bị địch bắt bớ bao nhiêu lần. Lần nào bị bắt, bọn giặc cũng khảo tra má bằng những câu hỏi lặp đi lặp lại y chang nhau, nhưng dù có đánh đập chán tay, chúng vẫn không thể khai thác được bất cứ thông tin gì, cuối cùng đành phải thả má ra.

Với công việc buôn gánh bán bưng quanh năm, má Lụa cứ "cắc ca cắc củm" chắt mót từng đồng tiền lời nhỏ nhoi để mua thực phẩm tiếp tế cho các con mình đánh giặc. Má vô cùng dũng cảm khi đi móc nối cơ sở cho tổ chức, bí mật thu thập tin tức hoạt động của địch để báo cáo lại cho đằng mình. Bất chấp mọi sự đe dọa và hiểm nguy luôn cận kề, má vẫn kiên quyết thực hiện bằng được những công việc mà Cách mạng yêu cầu. Lấy cớ đi thăm đồng, thăm con, má đã tích lũy từng gánh gạo, từng viên thuốc, vuông vải rồi bí mật chuyển lên rừng. Trong suốt quãng thời gian ấy, má không màng đến việc ăn ngon, chưa từng được mặc một tấm áo đẹp, mà dốc lòng dành dụm tất cả cho các con và cho bộ đội ăn no để có sức chiến đấu.Chiến tranh vô cùng tàn khốc, mũi đạn hòn tên chẳng chừa một ai nên má luôn nơm nớp lo sợ cho sự an nguy của các con. Những đêm giông to gió lớn, má Lụa lại trằn trọc thao thức suốt năm canh, xót thương các con ở ngoài rừng đang phải dầm mưa chịu lạnh. Cứ mỗi lần nghe tiếng súng nổ rền vang, nước mắt má lại chảy dài vì những dự cảm chẳng lành. Và rồi, nỗi lo âu tột cùng của má đã hóa thành sự thật khi má phải ngậm ngùi "khóc lá xanh rơi" tới ba lần. Các con của má là anh Trà Văn Năm, anh Trà Thanh Phong và chị Trà Thị Hiền đã lần lượt ngã xuống, trở thành những liệt sĩ kiên trung vì độc lập tự do của Tổ quốc.Khi đất nước hòa bình, má Lư Thị Lụa thôi nghề buôn bán và quay trở về gắn bó với mảnh vườn nhà. Đất đai cằn cỗi, hoa lợi nghèo nàn khiến cuộc sống của má vô cùng chật vật, nhưng dẫu tuổi càng già sức càng yếu, má vẫn cứ lam lũ tự mình lao động sinh sống mà không buông một lời than van. Những "đứa con nuôi" ở các đơn vị cũ mỗi lần ghé thăm đều vô cùng xót xa khi thấy má phải chịu cảnh cơ cực cả đời. Thấy vậy, má Lụa chỉ móm mém cười hiền từ và bảo rằng bây giờ hòa bình rồi, dẫu có ăn mắm ăn muối gì cũng được. Với má, gia đình được đoàn tụ không còn phân tán rẽ chia, không bị địch bắt bớ tù đày, sống không lo âu sợ sệt đã là niềm vui lớn lao nhất, phần vì bản tính thích làm lụng nên bắt má ăn không ngồi rồi má chịu không nổi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn