.Những đêm hành quân không nghỉ
Mỗi khi lật lại những trang ký ức về thời trai trẻ, lòng tôi – một người con sinh ra tại thôn Hiền Lương vào đúng ngày đầu năm mới 01/01/1955 – lại trào dâng một niềm tự hào xen lẫn bồi hồi. Năm 1971, khi vừa bước sang tuổi 16, cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới, tôi đã quyết tâm dấn thân vào con đường cách mạng. Giữa lúc cuộc chiến đấu giành độc lập dân tộc đang ở giai đoạn cam go và quyết liệt nhất, tôi lên đường với hành trang duy nhất là lòng yêu nước nồng nàn và ý chí quyết tâm sắt đá. Quãng đời từ năm 1971 đến 1975 là một hành trình tôi luyện bản lĩnh giữa khói lửa và đạn bom. Tôi vẫn nhớ như in những đêm hành quân không nghỉ, những bữa cơm vắt vội vàng nơi chiến hào và cả những phút giây đối mặt với hiểm nguy cận kề. Trong gian khổ, tình đồng chí chính là sức mạnh vô biên; chúng tôi đã chia nhau từng ngụm nước, nhường nhau mảnh chăn ấm, cùng chung một niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước trọn niềm vui thống nhất. Bốn năm chiến đấu tuy không quá dài so với chiều dài lịch sử, nhưng đó là quãng đời thanh xuân rực rỡ nhất khi tôi được cống hiến trọn vẹn sức trẻ cho Tổ quốc. Giây phút vỡ òa hạnh phúc vào mùa xuân năm 1975 mãi là phần thưởng vô giá, là ngọn lửa sưởi ấm trái tim tôi suốt cuộc đời này, nhắc nhở tôi luôn sống vững vàng và xứng đáng với truyền thống quê hương Hiền Lương anh hùng.



