NHỮNG ĐÊM HÀNH QUÂN KHÔNG NGHỈ
Trong chiến tranh, có những chặng đường mà con người phải bước đi trong bóng tối, không chỉ của đêm rừng mà còn của hiểm nguy và thử thách. Những đêm hành quân dài tưởng như không có điểm kết thúc đã trở thành ký ức không thể phai mờ trong đời người lính.
Người lính già Nguyễn Văn Phúc vẫn nhớ như in những đêm hành quân xuyên rừng Trường Sơn. Khi mặt trời vừa khuất sau dãy núi, cả đơn vị lại lặng lẽ lên đường. Không ánh đèn, không tiếng nói lớn, chỉ có tiếng bước chân nhẹ trên nền đất ẩm và tiếng lá rừng xào xạc dưới chân.
Đường rừng khi ấy không có lối rõ ràng. Có những đoạn dốc đứng, có những đoạn phải bám vào dây rừng để leo qua vách đá trơn trượt. Vai ai cũng nặng trĩu ba lô, nhưng không ai than vãn. Mỗi người hiểu rằng, phía trước là nhiệm vụ, là sự sống còn của cả đơn vị và của Tổ quốc.
Có những lúc, cả đoàn phải dừng lại giữa rừng sâu để tránh máy bay địch quần thảo. Tất cả nằm im dưới tán cây rậm rạp, nín thở chờ qua cơn nguy hiểm. Trong khoảnh khắc ấy, sự sống trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Nhưng cũng chính lúc đó, người lính hiểu rõ giá trị của từng nhịp thở, từng phút giây còn được sống.
Ông kể rằng, có những đêm mưa rừng trút xuống như xé toạc cả bầu trời. Nước chảy thành dòng, bùn đất trơn trượt khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn. Nhưng không ai dừng lại. Người trước kéo người sau, người khỏe dìu người yếu, tất cả cùng nhau tiến về phía trước trong im lặng.
Đôi khi, giữa hành quân, họ chỉ kịp chia nhau một ngụm nước hoặc một mẩu lương khô nhỏ. Nhưng chính sự sẻ chia ấy lại làm nên sức mạnh tinh thần to lớn. Không ai bị bỏ lại phía sau, đó là nguyên tắc không thành lời nhưng ai cũng khắc ghi trong tim.
Có những lúc kiệt sức, người lính trẻ năm nào tưởng như không thể bước tiếp. Nhưng chỉ cần nghe tiếng gọi khẽ của đồng đội phía trước, hoặc cảm nhận bàn tay kéo mình đứng dậy, ông lại có thêm sức mạnh để đi tiếp. Chính tình đồng đội đã trở thành điểm tựa vững chắc nhất trong những tháng ngày gian khổ.
Những đêm hành quân ấy kéo dài không biết bao lâu, chỉ biết rằng khi ánh sáng đầu tiên của bình minh ló rạng, cả đơn vị lại tiếp tục tiến về phía trước, như chưa từng có sự mệt mỏi nào tồn tại.
Giờ đây, khi đã đi qua chiến tranh, ông vẫn không thể quên được những đêm rừng ấy. Nó không chỉ là ký ức của gian khổ, mà còn là minh chứng cho sức mạnh của ý chí và tinh thần đoàn kết của những người lính thời hoa lửa.



