NHỮNG ĐÊM KHÔNG NGỦ
Đêm trước trận đánh, không ai trong chúng tôi ngủ được. Dù đã quen với chiến tranh, nhưng mỗi trận đánh lớn đều mang theo cảm giác lo lắng khó tả.
Chúng tôi ngồi bên nhau, kiểm tra lại vũ khí, chuẩn bị cho sáng hôm sau. Không ai nói nhiều, nhưng ánh mắt ai cũng trĩu nặng suy nghĩ.
Tôi nhớ mình đã nhìn lên bầu trời đêm, cố tìm một vì sao quen thuộc. Tôi nghĩ về gia đình, về những ngày bình yên đã qua.
Một người đồng đội bất ngờ lên tiếng kể chuyện vui. Mọi người bật cười, tiếng cười không lớn nhưng đủ để xua đi phần nào căng thẳng.
Sáng hôm sau, trận đánh diễn ra ác liệt như dự đoán. Có người trở về, có người không.
Đêm đó đã trở thành một ký ức không thể quên. Nó dạy tôi rằng đôi khi, điều khó nhất không phải là chiến đấu, mà là đối diện với nỗi sợ trước khi bước vào trận chiến.



