Bài viết

NHỮNG ĐÊM KHÔNG NGỦ

Tuyên Quang07/08/2026Xã Hoàng Su Phì (Đoàn xã Hoàng Su Phì)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
NHỮNG ĐÊM KHÔNG NGỦ

NHỮNG ĐÊM KHÔNG NGỦ

Ở Vị Xuyên, đêm không phải là lúc nghỉ ngơi. Đêm là khoảng thời gian mà sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm—khi mọi giác quan của người lính phải hoạt động tối đa.

Sùng Seo Hồ nhớ rất rõ những đêm đầu tiên trực gác. Sương phủ dày đặc, gió lạnh luồn qua từng lớp áo, mang theo cái buốt đến tận xương. Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ từng nhịp tim của mình. Nhưng chính trong sự tĩnh lặng ấy, nguy hiểm lại rình rập.

Người lính không được phép lơ là dù chỉ một giây.

Ông và đồng đội thay phiên nhau canh gác. Mỗi ca trực kéo dài vài tiếng, nhưng cảm giác như dài hơn rất nhiều. Đôi mắt phải căng ra để quan sát từng chuyển động nhỏ. Một tiếng động lạ, một bóng đen thoáng qua cũng đủ khiến tất cả lập tức cảnh giác.

Có những đêm, pháo kích bất ngờ vang lên. Mặt đất rung chuyển, ánh lửa xé toạc màn đêm. Mọi người nhanh chóng vào vị trí chiến đấu, không ai cần ra lệnh.

Sau mỗi đợt pháo, sự im lặng lại trở về. Nhưng đó không phải là sự bình yên, mà là khoảng lặng trước những bất trắc tiếp theo.

Điều khó khăn nhất không phải là thiếu ngủ, mà là phải luôn giữ tinh thần tỉnh táo trong trạng thái căng thẳng kéo dài. Có những lúc mệt đến mức mắt díp lại, nhưng ông tự nhắc mình không được phép gục xuống.

“Chỉ cần lơ là một chút là có thể phải trả giá,” ông từng nói.

Trong những đêm dài ấy, tình đồng đội lại càng trở nên rõ nét. Những câu chuyện nhỏ được kể thì thầm để giữ tỉnh táo. Có người khe khẽ hát, có người nhắc lại kỷ niệm quê nhà.

Những âm thanh rất khẽ, nhưng đủ để xua đi phần nào nỗi cô độc.

Có lần, trong một ca trực, một đồng đội của ông suýt ngủ gật vì quá mệt. Ông khẽ chạm vào vai, không trách móc, chỉ nói:
“Cố thêm chút nữa.”

Câu nói đơn giản, nhưng đủ để người kia tỉnh táo lại.

Ở nơi ấy, không ai có thể tồn tại một mình. Họ dựa vào nhau để vượt qua từng giờ, từng ngày.

Những đêm không ngủ kéo dài tưởng như vô tận. Nhưng chính trong những đêm ấy, người lính học được cách kiểm soát bản thân, giữ vững tinh thần và tin tưởng vào đồng đội.

Nhiều năm sau, khi đã trở về cuộc sống bình thường, ông Hồ vẫn giữ thói quen dậy sớm. Có lẽ, những năm tháng trực đêm đã trở thành một phần không thể tách rời.

Ông không nói nhiều về sự vất vả, nhưng mỗi khi nhắc đến, ánh mắt ông vẫn ánh lên sự kiên cường của một người đã từng đi qua những đêm dài nhất của cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn