Bài viết

Những đêm không ngủ – Khi bóng tối thắp sáng ý chí

Đêm biên thùy không bao giờ thực sự lặng lẽ. Tiếng côn trùng rỉ rả hòa cùng tiếng đại bác từ xa vọng về tạo nên một nhịp điệu căng thẳng. Với người chiến sĩ và nhân dân nơi đây, những đêm không ngủ đã trở thành một phần của cuộc đời, nơi bản lĩnh được trui rèn trong sự tĩnh mịch.

Tây Ninh14/05/2026Hồ Phúc Trọng Hậu (Xã Đông Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Canh gác cho nhịp thở của địa đạo

Bạn hãy tưởng tượng ca gác lúc hai giờ sáng của một người lính trẻ vừa rời ghế nhà trường tại Đức Hòa. Giữa cánh đồng lác mênh mông, anh đứng đó, mắt căng ra nhìn vào bóng tối để canh chừng cho hàng trăm đồng đội đang ngủ say dưới lòng địa đạo Đức Huệ.

· Cuộc chiến với cơn buồn ngủ: Đôi mắt cay xè vì thiếu ngủ, nhưng chỉ cần một tiếng lá rụng, một bóng đen xẹt qua cũng khiến anh tỉnh người. Khí tiết của đồng chí Võ Văn Tần như ngọn lửa sưởi ấm anh giữa cái lạnh của sương muối: "Một phút lơ là, cả đơn vị gặp nguy".

· Niềm tin trong bóng tối: Những người lính đặc công như anh Võ Văn Chương thường dành những đêm không ngủ để nghiên cứu sơ đồ đồn bốt, để mài sắc ý chí cho trận đánh ngày mai. Đêm không ngủ của các anh là sự chuẩn bị chu đáo nhất cho bình minh chiến thắng.

Ngọn đèn dầu không tắt của mẹ

Phía sau những ca gác của người lính là những đêm không ngủ của các mẹ. Những người mẹ như mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Của luôn có những đêm dài thao thức bên bếp lửa hay bên miệng hầm bí mật.

· Sự lo âu thầm lặng: Mẹ thức để nghe ngóng tình hình, thức để sẵn sàng mở cửa đón những người con đi trinh sát trở về. Tiếng bước chân thình thịch ngoài ngõ, tiếng gió lùa qua kẽ vách đều làm mẹ giật mình.

· Hành động vì đại nghĩa: Những đêm không ngủ ấy, mẹ còn tranh thủ vá áo cho lính, nắm từng vắt cơm cho kịp buổi hành quân sớm. Tình yêu quê hương Long An của mẹ giản dị nhưng vĩ đại, biến những đêm trắng thành sức mạnh tiếp sức cho tiền tuyến. Mẹ chính là người giữ cho "ngọn lửa lòng dân" luôn cháy sáng giữa đêm đen biên thùy.

Lời thề dưới ánh sao trời

Tại sao họ có thể chịu đựng được hàng ngàn đêm không ngủ như thế? Bởi vì lời thề "Độc lập hay là chết!" đã thấm sâu vào tiềm thức. Với tuổi trẻ Long An, đêm không ngủ là lúc họ đối diện với chính mình, với nỗi nhớ nhà da diết nhưng cũng là lúc quyết tâm được củng cố mạnh mẽ nhất. Họ hiểu rằng, mỗi đêm họ thức là để cho quê hương có những ngày nắng ấm, để trẻ em được cắp sách đến trường trong yên bình. Những đêm không ngủ ấy đã nhào nặn nên một thế hệ người con đất thép kiên cường, luôn tỉnh táo trước mọi âm mưu của kẻ thù và luôn ấm áp tình đồng chí, đồng đội.

Di sản của những "vọng gác thời gian"

Ngày nay, khi chúng ta ngủ ngon giấc trong căn nhà khang trang, dưới ánh đèn điện sáng rực tại huyện Đức Huệ, hãy nhớ về những đêm trắng năm xưa của cha ông.

Gia tài họ để lại là bài học về sự cảnh giác và tinh thần trách nhiệm. "Những đêm không ngủ" nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay: Để giữ gìn thành quả của hòa bình, chúng ta không được phép "ngủ quên" trên chiến thắng. Hãy luôn thao thức cùng những khát vọng sáng tạo, cống hiến để xây dựng Long An ngày càng giàu mạnh, xứng đáng với những đêm dài canh giữ Tổ quốc của thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn