Những đêm không ngủ nơi chốt tiền tiêu
Trong những năm làm nhiệm vụ tại biên giới phía Bắc, bác Lê Hữu Mạnh trải qua vô số đêm trắng nơi chốt tiền tiêu. Ở đó, sự im lặng cũng có thể là hiểm nguy. Những ca gác giữa sương núi, giữa tiếng động mơ hồ đã trở thành ký ức không thể phai. Thời hoa lửa của bác được đo bằng sự tỉnh táo và lòng kiên định.
hông phải trận đánh nào cũng có tiếng súng. Với bác Lê Hữu Mạnh, những ca gác đêm ở chốt tiền tiêu mới thực sự là thử thách lớn. “Có những đêm dài hơn cả ngày,” bác cười nhẹ nhưng ánh mắt xa xăm.
Đơn vị bác đóng quân ở một khu vực rừng núi thuộc huyện Cao Lộc, tỉnh Lạng Sơn, nơi địa hình hiểm trở, tầm quan sát hạn chế. Nhiệm vụ của bác là chiến sĩ trực tiếp chiến đấu, thay nhau gác đêm, bảo vệ vòng ngoài chốt phòng ngự.
“Ban đêm im lặng lắm. Chỉ cần một tiếng động lạ là tim đập thình thịch,” bác kể. Có những đêm mưa rét, áo quần ướt sũng, nhưng vẫn phải đứng gác đủ giờ. Bác nói: “Lúc đó mà lơ là một chút là nguy hiểm cho cả chốt.”
Một kỷ niệm khiến bác nhớ mãi là đêm phát hiện dấu hiệu xâm nhập gần chốt. Bác lập tức báo động, toàn đơn vị vào vị trí chiến đấu. Sau nhiều giờ căng thẳng, địch rút lui. “Không nổ súng, nhưng ai cũng toát mồ hôi,” bác nhớ lại.
Ngoài nhiệm vụ chiến đấu, bác và đồng đội còn tự tăng gia, trồng rau trên sườn núi đá để cải thiện bữa ăn. “Rau trồng lên được là quý lắm,” bác nói. Những việc nhỏ ấy giúp người lính vững vàng hơn giữa gian khổ.
Ba năm quân ngũ khép lại, nhưng những đêm không ngủ nơi chốt tiền tiêu đã trở thành một phần không thể quên trong cuộc đời bác Lê Hữu Mạnh. Thời hoa lửa ấy lặng lẽ, nhưng bền bỉ và đầy trách nhiệm.



