Bài viết

NHỮNG ĐÊM KHÔNG NGỦ Ở GIO LINH

Quảng Trị23/12/2025Nguyễn Thị Hải Quyên (Đoàn phường Đồng Hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm 1960–1970, Gio Linh là vùng đất không có khái niệm ngày yên bình. Ban ngày là máy bay trinh sát, pháo kích, càn quét; ban đêm là những bước chân du kích lặng lẽ rời hầm bí mật để đi làm nhiệm vụ. Trong những đêm không ngủ ấy có dấu chân của chị Nguyễn Thị Thủy và anh Dương Bá Quy.

Chị Thủy kể rằng, nhiều tháng liền chị không thấy ánh mặt trời. Ban ngày ngủ hầm, ban đêm mới ra hoạt động. Hầm ẩm ướt, mưa rét triền miên, chăn mền lúc nào cũng ướt lạnh. Phụ nữ du kích phải sinh hoạt chung với nam giới trong điều kiện vô cùng bất tiện, nhưng không ai than vãn, bởi còn nhiệm vụ phía trước.

Trong bóng tối ấy, chị bò sát mặt đất, tiếp cận đồn bốt địch để rải truyền đơn, làm công tác binh vận. Không ít lần chỉ cần sơ sẩy là bị bắt, bị bắn ngay tại chỗ. Nhưng với chị, nhiệm vụ được giao quan trọng hơn tất cả.

Cùng thời gian ấy, anh Dương Bá Quy chỉ huy các tổ, các trung đội du kích tập trung xã Gio Mỹ. Những trận mai phục, những lần đánh bộ binh, đánh xe tăng diễn ra trong điều kiện thiếu thốn đủ bề. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, ý chí con người lại được tôi luyện mạnh mẽ nhất.

Những đêm Gio Linh không ngủ đã làm nên một thế hệ du kích gan dạ, trong đó có vợ chồng anh Quy, chị Thủy – những con người bình dị mà phi thường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn