Những đêm không ngủ trên chiến trường Campuchia
Cuối những năm 1970, bác Lê Văn Sỹ tham gia làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia. Trong vai trò tiểu đội phó bộ binh, bác cùng đồng đội chiến đấu bảo vệ nhân dân bạn trước chế độ diệt chủng. Những đêm rừng sâu, tiếng súng thưa mà căng thẳng. Chiến trường ấy để lại trong bác những ký ức không thể phai mờ.Khi nhắc đến Campuchia, giọng bác Sỹ chậm hẳn lại. Không bi tráng, không cao giọng, chỉ là sự lắng sâu của một người đã đi qua sinh tử.
Khi nhắc đến Campuchia, giọng bác Sỹ chậm hẳn lại. Không bi tráng, không cao giọng, chỉ là sự lắng sâu của một người đã đi qua sinh tử.
Năm 1978, bác được điều động sang chiến trường Campuchia, thuộc lực lượng Quân tình nguyện Việt Nam, làm Tiểu đội phó bộ binh. Nhiệm vụ của đơn vị là phối hợp truy quét tàn quân Khmer Đỏ và bảo vệ dân thường tại các phum, sóc vùng biên.
“Có đêm, cả rừng im phăng phắc,” bác kể. “Im đến mức nghe rõ tiếng tim mình đập.”
Một kỷ niệm khiến bác nhớ mãi là lần đơn vị giải cứu một nhóm dân Campuchia bị giam giữ trong rừng sâu. Khi bộ đội xuất hiện, người dân òa khóc, có người quỳ xuống nắm chặt ống quần lính mà không nói được lời nào.
“Lúc ấy mới hiểu,” bác trầm ngâm, “mình cầm súng không chỉ để đánh, mà để cứu.”
Những tháng ngày thiếu thốn, sốt rét, thiếu thuốc men khiến nhiều chiến sĩ ngã bệnh. Có đồng đội của bác hy sinh chỉ vì vết thương không được cứu chữa kịp thời. Bác bảo, những cái chết lặng lẽ ấy còn đau hơn tiếng bom.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ quốc tế, bác được tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba – ghi nhận cho những năm tháng kiên cường nơi đất bạn.



