NHỮNG ĐÊM KHÔNG NGỦ TRONG HẦM DÃ CHIẾN
Đêm biên giới dài và lạnh. Người lính nằm trong hầm dã chiến, tai lắng nghe từng tiếng động. Nỗi lo và trách nhiệm đan xen.
Hầm dã chiến là “ngôi nhà” quen thuộc của bác Xuân suốt những năm ở biên giới. Được đào vội trong đất đá cứng, hầm thấp, ẩm và tối. “Có hôm mưa lớn, nước tràn vào hầm, ướt hết chăn màn,” bác kể.
Ban đêm, mỗi tổ thay nhau trực chiến. Tiếng côn trùng, tiếng gió rít qua khe núi, đôi khi là tiếng động lạ từ phía rừng sâu khiến ai cũng phải căng tai lắng nghe.
“Nhiều đêm không ngủ, chỉ nằm nghĩ về nhà,” bác Xuân chia sẻ. “Nhưng nghĩ rồi lại tự nhủ: mình ở đây để gia đình và quê hương được yên.”
Trong những đêm dài ấy, các chiến sĩ thường thì thầm kể cho nhau nghe chuyện quê, chuyện gia đình. Những câu chuyện nhỏ bé ấy trở thành liều thuốc tinh thần quý giá giữa chiến trường.
“Có đồng chí vừa kể xong thì hôm sau được lệnh về tuyến sau vì bị sốt rét nặng,” bác nhớ lại. “Lúc đó mới thấy mỗi ngày còn đứng cùng nhau đã là may mắn.”



