Bài viết

NHỮNG ĐÊM KHÔNG NGỦ – XUÂN MẬU THÂN 1968 Ở LỘC NINH

Tây Ninh23/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày cuối năm 1967, vùng Lộc Ninh – Suối Ông Hùng không còn yên như trước. Rừng vẫn vậy, đường vẫn vậy, nhưng không khí đã khác. Những chuyến đi ban đêm dày hơn, những cuộc gặp gỡ kín đáo hơn, những câu nói cũng ngắn lại, như thể ai cũng đang giữ một điều gì đó rất lớn.

Không ai nói ra.

Nhưng ai cũng biết… sắp có chuyện.

Những ngày giáp Tết năm 1968, người dân vẫn chuẩn bị như thường lệ. Vẫn gói bánh, vẫn dọn dẹp, vẫn đón Tết. Nhưng phía sau sự bình thường ấy là một sự chuẩn bị âm thầm.

Có người giấu lương thực trong rừng.
Có người chuẩn bị nơi trú ẩn.
Có người nhận nhiệm vụ dẫn đường, liên lạc.

Tất cả diễn ra trong im lặng.

Đêm giao thừa năm Mậu Thân 1968, khi nhiều nơi còn đang trong không khí đoàn tụ, ở Lộc Ninh, những người chiến sĩ không ngủ.

Họ lên đường.

Từ những căn cứ trong rừng sâu, lực lượng cách mạng bắt đầu di chuyển. Không ồn ào, không ánh sáng, chỉ có những bước chân nhanh, chắc, quen thuộc với từng lối mòn.

Tiếng súng nổ ra không chỉ ở một nơi.

Mà ở nhiều nơi.

Cùng lúc.

Sự bất ngờ khiến địch lúng túng. Những nơi tưởng chừng an toàn cũng trở nên hỗn loạn. Hệ thống phòng thủ bị rung chuyển, thông tin bị gián đoạn.

Ở Lộc Ninh – Suối Ông Hùng, lực lượng địa phương không chỉ tham gia chiến đấu mà còn giữ vai trò rất quan trọng: bảo vệ căn cứ, giữ vững hành lang liên lạc, đảm bảo cho lực lượng đi – về an toàn.

Những con đường mòn năm xưa lại một lần nữa phát huy vai trò. Người đi trước, người đi sau, người dẫn đường, người cảnh giới… tất cả phối hợp nhịp nhàng trong bóng tối của rừng.

Có những đêm không ai ngủ.

Không phải vì không muốn ngủ.

Mà vì không thể ngủ.

Tiếng súng ở xa.
Tiếng động cơ.
Tiếng bước chân trong rừng.

Mọi thứ khiến cả vùng đất như thức cùng cuộc chiến.

Người dân lại trở thành hậu phương. Họ nấu cơm, giấu người, giữ bí mật. Có những gia đình phải rời nhà, có những người phải sống trong lo sợ, nhưng không ai bỏ cuộc.

Bởi họ hiểu rằng, đây là thời khắc quan trọng.

Một bước tiến lớn.

Những ngày sau đó, cuộc tiến công tiếp tục diễn ra. Có nơi thắng, có nơi gặp khó khăn. Nhưng điều quan trọng nhất đã xảy ra.

Thế trận đã thay đổi.

Địch không còn giữ được sự chủ động tuyệt đối như trước. Những nơi chúng từng cho là an toàn… giờ đây cũng có thể bị đánh.

Với Lộc Ninh, đó là một dấu mốc.

Từ những năm 1946 giữ đất…
đến 1948 biết đánh…
đến 1952 dám đánh cả bầu trời…

và đến năm 1968, đã có thể cùng cả miền Nam bước vào một cuộc tổng tiến công.

Một hành trình dài.

Không ồn ào.

Nhưng đầy sức nặng.

Những đêm không ngủ của mùa Xuân năm ấy…
chính là bước đệm cho một mùa Xuân lớn hơn sau này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn