Bài viết

Những Đêm Không Trăng

Ninh Bình16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những Đêm Không Trăng

Tôi đến bờ Thạch Hãn vào một đêm không trăng.

Không gian đặc quánh mùi đất ẩm và khói thuốc súng còn vương trong gió. Dòng sông trước mặt tối đến mức tưởng như không có thật—chỉ nghe thấy tiếng nước vỗ vào bờ như những nhịp thở mệt mỏi của một cơ thể khổng lồ đang kiệt sức.

Một người lính trẻ ngồi cạnh tôi, lưng tựa vào thân cây. Cậu không nói nhiều. Chỉ thỉnh thoảng nhìn ra sông, rồi lại cúi xuống lau khẩu súng.

“Đêm nào cũng vậy à?” tôi hỏi.

Cậu gật đầu.

“Có khi yên, có khi không. Nhưng sông thì không ngủ.”

Câu nói ấy theo tôi suốt nhiều năm sau đó.

Gần nửa đêm, pháo sáng bùng lên từ phía bên kia. Cả bầu trời như bị xé toạc. Trong khoảnh khắc, tôi thấy rõ dòng sông—rộng, sâu, và lạnh đến mức khiến người ta rùng mình.

Người lính đứng dậy.

“Em đi đây.”

Tôi không kịp hỏi đi đâu. Chỉ thấy bóng cậu hòa vào bóng tối, như thể bị dòng sông nuốt chửng.

Tôi ngồi lại rất lâu. Đêm ấy, tôi hiểu rằng có những người đã đi qua sông, nhưng không bao giờ quay lại bằng con đường cũ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn