Cựu chiến binh

NHỮNG ĐÊM MỞ ĐƯỜNG GIỮA MƯA RỪNG TRƯỜNG SƠN

Trong buổi gặp gỡ tại gia đình bác Trần Văn Lợi (sinh năm 1947), chúng tôi được nghe bác kể lại những đêm dài hành quân và mở đường giữa rừng Trường Sơn, nơi mưa rừng trút xuống không ngừng, đất đá trơn trượt và từng bước đi đều tiềm ẩn nguy hiểm rình rập. Qua lời kể chậm rãi của bác, hình ảnh người lính công binh đội mưa, bám rừng để mở lối cho đoàn xe hiện lên rất chân thực. Câu chuyện giúp chúng tôi hiểu sâu sắc hơn sự gian khổ và ý chí kiên cường của bộ đội Trường Sơn.

Thanh Hóa24/05/2026Hoàng Ngọc Tuấn (Đoàn xã Hoằng Thanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Trần Văn Lợi (sinh năm 1947) nhớ lại những năm tháng ở Trường Sơn, khi mùa mưa kéo dài triền miên, đất rừng trở nên nhão nhoẹt, từng bước đi đều khó khăn như phải “đi trên bùn lửa”.

“Có những đêm mưa không thấy mặt nhau,” bác kể chậm rãi.

Trong điều kiện như vậy, nhiệm vụ mở đường không thể dừng lại, bởi phía sau là cả đoàn xe vận tải đang chờ thông tuyến để kịp đưa hàng ra mặt trận.

“Mình dừng là xe dừng theo,” bác nói.

Người lính công binh phải đi trước, dùng dây buộc đánh dấu từng đoạn đường để tránh lạc hướng trong bóng tối và mưa rừng dày đặc.

“Không có dấu là coi như mất đường,” bác chia sẻ.

Có những đoạn dốc trơn, bác và đồng đội phải bám vào rễ cây, từng người hỗ trợ nhau để giữ vững đội hình.

“Trượt một cái là nguy hiểm ngay,” bác nhấn mạnh.

Nhiều khi vừa mở xong một đoạn đường lại bị sạt lở trở lại, buộc phải làm lại từ đầu mà không được phép chậm trễ.

“Làm lại nhưng vẫn phải nhanh,” bác nói.

Điều khó khăn nhất, theo bác, không chỉ là mưa gió hay địa hình hiểm trở, mà là sự căng thẳng luôn thường trực vì có thể bị đánh phá bất cứ lúc nào.

“Không biết lúc nào là an toàn thật sự,” bác trầm ngâm.

Thế nhưng, giữa gian khó ấy, người lính công binh vẫn giữ vững tinh thần, coi việc mở được một con đường thông suốt là niềm vui lớn nhất.

“Đường thông là mừng nhất,” bác mỉm cười.

Có những đêm sau khi hoàn thành nhiệm vụ, cả đơn vị ngồi lặng dưới tán rừng, không ai nói gì nhiều, chỉ nghe tiếng mưa và tiếng rừng hòa vào nhau.

“Lúc đó mới thấy mình còn sống và còn nhiệm vụ,” bác chia sẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG ĐÊM MỞ ĐƯỜNG GIỮA MƯA RỪNG TRƯỜNG SƠN | Câu chuyện thời hoa lửa