Cựu chiến binh

NHỮNG ĐÊM MƯA RỪNG VÀ TIẾNG BOM XA

Câu chuyện khắc họa những đêm mưa rừng Trường Sơn đầy gian khổ và hiểm nguy, nơi người lính lái xe phải đối mặt với bom đạn, thiên nhiên khắc nghiệt và nỗi nhớ quê nhà.

Hưng Yên02/01/2026Nguyễn Thúy An (Trường tiểu học Thụy Quỳnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh, ông Nguyễn Đức Tấng nhớ nhất là những đêm mưa rừng Trường Sơn. Mưa rơi không dứt, đường trơn lầy, xe nặng hàng, trong khi bom đạn luôn rình rập. Đó là những thử thách lớn nhất đối với người lính lái xe.

Ông kể rằng, mưa rừng không chỉ làm đường khó đi mà còn che lấp tầm nhìn. Đoàn xe phải bật đèn gầm, đi chậm từng mét một. Mỗi lần nghe tiếng bom nổ xa xa, tim ông lại thắt lại. Không ai biết quả bom tiếp theo sẽ rơi ở đâu.

Trong những đêm như thế, nỗi nhớ quê nhà càng da diết. Ông nhớ vợ con, nhớ mái nhà đơn sơ ở Thọ Vân. Nhưng chính trong gian khổ ấy, tình đồng đội lại càng gắn bó. Họ động viên nhau vượt qua sợ hãi, cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ.

Có những đêm mưa kéo dài suốt nhiều giờ, xe phải dừng lại chờ công binh sửa đường. Người lính tranh thủ nghỉ ngơi dưới tán rừng, áo quần ướt sũng, rét run. Nhưng khi có lệnh, họ lại lên đường, bởi mỗi chuyến xe kịp thời có thể cứu sống biết bao chiến sĩ ở tiền tuyến.

Những đêm mưa rừng và tiếng bom xa đã trở thành ký ức không thể quên trong cuộc đời ông. Đó là minh chứng cho sự khốc liệt của chiến tranh và ý chí kiên cường của người lính Trường Sơn. Hôm nay, khi đất nước yên bình, ông càng trân trọng từng giây phút được sống trong hòa bình, bởi ông hiểu rõ giá trị của nó hơn ai hết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn