NHỮNG ĐÊM NGỦ VÕNG GIỮA RỪNG SÂU
Giữa rừng già Trường Sơn, chiếc võng trở thành mái nhà, và giấc ngủ là một cuộc chiến nhỏ mỗi đêm.
Đêm Trường Sơn tối và sâu. Rừng già khép lại, che kín ánh trăng. Võng mắc giữa hai thân cây, cao vừa đủ tránh thú dữ, thấp vừa đủ để không lộ dấu vết.
Phạm Duy Đô quen với tiếng côn trùng, tiếng gió thổi qua tán lá, tiếng bom vọng xa như sấm dội. Nhưng quen không có nghĩa là dễ chịu. Muỗi rừng dày đặc, vắt bám đầy chân, mồ hôi chưa kịp khô đã lạnh toát.
Có những đêm sốt rét lên cơn, ông co ro trong chiếc chăn mỏng, răng va vào nhau, mắt mở trừng trừng nhìn bóng tối. Đồng đội nằm võng bên cạnh, không cần nói gì, chỉ khẽ kéo dây võng lại gần hơn – một cử chỉ đủ sưởi ấm.
Giữa rừng sâu, giấc ngủ không tròn, nhưng tình đồng đội trở thành chiếc chăn dày nhất.


