NHỮNG ĐÊM NHỚ QUÊ NƠI BIÊN GIỚI
Trong những năm tháng công tác nơi biên giới phía Bắc, bác Phạm Văn Hải nhiều lần trải qua cảm giác nhớ quê hương da diết, nhất là vào những đêm yên tĩnh sau giờ trực. Xa gia đình, xa quê biển Hoằng Thanh, người lính trẻ khi ấy luôn mang theo hình ảnh quê nhà như nguồn động viên tinh thần lớn lao. Những đêm nhớ quê trở thành ký ức sâu lắng trong đời quân ngũ của bác.
Người viết nhận ra rằng dù mạnh mẽ đến đâu, người lính trẻ nơi biên giới vẫn luôn mang trong lòng nỗi nhớ quê hương rất sâu đậm. Đối với bác Phạm Văn Hải, những đêm nhớ quê là ký ức khó quên trong suốt những năm quân ngũ. “Đêm xuống là nhớ nhà,” bác kể chậm rãi. Sau mỗi ca trực, khi doanh trại dần yên tĩnh, nỗi nhớ quê lại hiện rõ hơn trong lòng người lính trẻ. “Nhớ biển quê mình lắm,” bác nói. Người viết hình dung chàng chiến sĩ ngồi lặng bên ánh đèn nhỏ, ngoài kia là gió lạnh vùng biên giới thổi qua núi rừng. “Nhiều lúc ngồi nghĩ mãi,” bác nhớ lại. Điều bác nhớ nhất là hình ảnh mẹ và con đường làng nơi xã Hoằng Thanh. “Nhớ tiếng sóng biển,” bác kể. Trong những năm tháng xa nhà, mọi kỷ niệm tuổi thơ dường như hiện về rõ ràng hơn bao giờ hết. “Càng xa càng nhớ,” bác nói. Người viết cảm nhận rõ nỗi nhớ quê âm thầm nhưng rất sâu sắc của người lính nơi tuyến đầu. Có những đêm sau giờ trực, bác cùng đồng đội ngồi kể chuyện quê cho nhau nghe. “Ai cũng nhớ quê cả,” bác cười nhẹ. Người quê miền biển kể chuyện sóng nước, người miền núi kể chuyện rừng núi quê mình. “Nghe mà thấy gần nhà hơn,” bác kể. Những câu chuyện giản dị ấy giúp người lính vơi bớt nỗi nhớ trong hoàn cảnh xa quê. “Có thêm động lực,” bác nói. Một điều khiến bác xúc động là mỗi lần nhận thư từ gia đình. “Có thư là vui cả ngày,” bác kể. Chỉ vài dòng hỏi thăm cũng đủ khiến người lính cảm thấy ấm lòng giữa nơi biên giới lạnh giá. “Đọc xong thấy nhẹ lòng,” bác nói. Người viết nhận ra rằng tình cảm gia đình và quê hương luôn là nguồn sức mạnh tinh thần rất lớn đối với người lính. Dù nhớ quê nhiều nhưng bác và đồng đội vẫn luôn cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. “Nhớ nhưng vẫn phải cố gắng,” bác kể. Sau này trở về xã Hoằng Thanh, mỗi khi nhớ lại những đêm nơi biên giới, bác vẫn còn nguyên cảm xúc. “Như mới hôm qua thôi,” bác cười nhẹ. Trong căn nhà nhỏ nơi quê biển, ký ức ấy vẫn được bác gìn giữ như một phần tuổi trẻ đầy tự hào. “Xa quê mới hiểu quý quê hương thế nào,” bác nói chậm rãi. Chiều xuống trên quê hương, tiếng sóng biển vang xa như xoa dịu những nỗi nhớ của một thời xa xứ. Cuối câu chuyện, bác Phạm Văn Hải nhẹ nhàng nói: “Quê hương luôn là nơi tiếp thêm sức mạnh cho người lính nơi tuyến đầu.”


