NHỮNG ĐÊM PHẪU THUẬT DÃ CHIẾN GIỮA RỪNG SÂU
Trong buổi gặp gỡ tại gia đình bác Trần Văn Phú, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên xã Hoằng Thanh – được nghe bác kể về những đêm phẫu thuật dã chiến cho thương binh ngay giữa rừng sâu Trường Sơn trong điều kiện thiếu ánh sáng, thiếu thuốc men và tiếng bom đạn vẫn vang vọng xung quanh. Qua lời kể chân thực, hình ảnh người lính quân y kiên cường giữ vững tinh thần để cứu chữa đồng đội hiện lên rất rõ nét. Câu chuyện giúp chúng tôi hiểu sâu sắc hơn sự hy sinh thầm lặng của lực lượng quân y tr
Trong buổi trò chuyện, bác Trần Văn Phú nhớ lại có những đêm phải thực hiện các ca phẫu thuật dã chiến ngay trong lán trại tạm giữa rừng Trường Sơn. Bác kể rằng mọi thao tác đều phải nhanh, chính xác và tuyệt đối bình tĩnh để giữ tính mạng cho thương binh. “Chậm là nguy hiểm,” bác nói. Có những ca không đủ ánh sáng, phải dùng đèn dầu hoặc ánh sáng yếu để thực hiện từng thao tác cứu chữa. “Thiếu vẫn phải làm,” bác chia sẻ. Dù điều kiện vô cùng khắc nghiệt, đội quân y vẫn phải giữ sự tập trung cao độ suốt nhiều giờ liền. “Không được sai,” bác nói chậm rãi. Nhiều lần phải phối hợp liên tục giữa cấp cứu, phẫu thuật và theo dõi thương binh trong cùng một đêm. “Mỗi phút đều quý,” bác nhấn mạnh. Chúng tôi hình dung giữa chiến trường đầy căng thẳng, người lính quân y vẫn kiên trì giành giật sự sống cho đồng đội bằng tất cả kỹ năng và bản lĩnh. Điều khiến bác nhớ nhất là những ca phẫu thuật thành công, khi thương binh dần hồi phục trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. “Cứu được là mừng,” bác mỉm cười. Sau mỗi đêm như vậy, bác cùng đồng đội lại tiếp tục chuẩn bị thuốc men và dụng cụ cho những ca cấp cứu tiếp theo. “Phải luôn sẵn sàng,” bác nói. Buổi trò chuyện kết thúc, bác Phú nhắn nhủ rằng người lính quân y phải luôn giữ cái tâm trong sáng, sự bình tĩnh và tinh thần trách nhiệm cao nhất. Rời khỏi gia đình bác, chúng tôi càng thêm khâm phục những con người đã thầm lặng giữ lại sự sống giữa lằn ranh sinh tử của chiến tranh.



