Bài viết

NHỮNG ĐÊM RỪNG NHỚ VỀ CON ĐƯỜNG LÀNG

Thanh Hóa30/05/2026Trương Thị Hà2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau mỗi chuyến xe trở về điểm tập kết an toàn, Nguyễn Văn Lâm thường có những khoảng lặng rất dài. Khi tiếng máy xe tắt hẳn, giữa rừng sâu chỉ còn lại tiếng gió và tiếng côn trùng, anh mới cảm nhận rõ sự mệt mỏi thấm vào từng hơi thở.

Trong ba lô của anh luôn giữ một tấm ảnh nhỏ đã cũ. Đó là hình ngôi nhà nơi quê, nơi có mẹ già và con đường đất quen thuộc anh từng đi qua mỗi ngày trước khi nhập ngũ. Mỗi lần nhìn lại, ký ức ấy như kéo anh trở về một thế giới khác – yên bình và giản dị.

Có những đêm, anh nằm cạnh xe, lắng nghe tiếng động xa của rừng, rồi bất giác nhớ đến tiếng xe bò trên con đường làng, nhớ mùi rơm rạ sau mùa gặt, nhớ cả những buổi chiều ngồi bên hiên nhà nhìn ánh nắng tắt dần.

Nỗi nhớ ấy không làm anh yếu đi, mà khiến anh thêm vững vàng. Anh hiểu rằng, những chuyến xe mình đang lái không chỉ chở hàng hóa, mà còn đang giữ gìn những điều bình dị ấy ở phía sau chiến tuyến.

Có lần, trong giờ nghỉ ngắn, anh và đồng đội ngồi quanh bếp lửa nhỏ giữa rừng. Mỗi người kể về quê mình, về gia đình, về những dự định còn dang dở. Những câu chuyện ấy giúp họ quên đi phần nào sự khắc nghiệt của chiến tranh.

Nguyễn Văn Lâm lặng nghe, rồi nói rất khẽ: “Chỉ mong một ngày không phải đi trong bóng tối nữa.” Không ai trả lời, nhưng ai cũng hiểu đó là điều tất cả đều đang mong đợi.

Trong chiến tranh, nỗi nhớ không chỉ là cảm xúc cá nhân, mà còn là sức mạnh vô hình giúp họ tiếp tục hành trình. Với anh, mỗi vòng quay bánh xe là một bước gần hơn đến ngày trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG ĐÊM RỪNG NHỚ VỀ CON ĐƯỜNG LÀNG | Câu chuyện thời hoa lửa