Cựu chiến binh

Những đêm tôi nghe ông kể chuyện Ngọc Vân

Câu chuyện tái hiện những đêm yên tĩnh, khi người cháu lắng nghe ông kể về cao điểm Ngọc Vân – nơi ghi dấu những trận chiến khốc liệt nhất trong đời người lính. Trong không gian gia đình tĩnh lặng, ký ức chiến trường hiện về qua giọng kể trầm, đứt đoạn, để từ đó làm nổi bật sự đối lập giữa chiến tranh và hòa bình, giữa quá khứ dữ dội và hiện tại bình yên.

Hưng Yên30/12/2025Phạm Ngọc Hà (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những câu chuyện về Ngọc Vân thường đến với tôi vào ban đêm.

Đó là những đêm yên tĩnh, khi làng quê đã chìm vào giấc ngủ, khi tiếng côn trùng ngoài vườn vang lên đều đều. Ông tôi – Phạm Văn Thợi – ngồi tựa lưng vào vách, ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt đã hằn dấu thời gian. Và trong không gian ấy, Ngọc Vân hiện về.

Ông không bao giờ bắt đầu câu chuyện bằng địa danh. Ông bắt đầu bằng cảm giác. Ông nói về cái lạnh của đêm rừng, về mùi đất ẩm sau bom nổ, về sự im lặng đáng sợ trước mỗi đợt tấn công. Giọng ông chậm, đều, có lúc ngắt quãng như phải dừng lại để lấy lại bình tĩnh.

Cao điểm Ngọc Vân, khu vực Đông Đắc Tô, là nơi ông từng chỉ huy đại đội giữ chốt năm 1967. Mệnh lệnh khi ấy rất rõ ràng: “Giữ chốt bằng mọi giá.” Với tôi, đó từng là một câu nói trừu tượng. Nhưng qua lời kể của ông trong những đêm dài, câu nói ấy dần trở nên cụ thể, nặng nề và rất thật.

Ông kể về ba ngày ba đêm bám trụ. Không có khái niệm ngày – đêm rõ ràng, chỉ có thời gian giữa những đợt bom. Ông kể về những người lính thay nhau canh gác, về những bữa ăn vội vàng, về việc không ai dám ngủ sâu vì sợ bỏ lỡ tín hiệu nguy hiểm.

Có những lúc, ông dừng lại rất lâu. Tôi không dám hỏi. Tôi hiểu rằng, trong sự im lặng ấy, ký ức đang quay về với đầy đủ âm thanh và hình ảnh. Khi ông nói tiếp, giọng ông trầm hơn. Ông nhắc đến những đồng đội đã không trở về, những cái tên mà chỉ ông còn nhớ.

Chiều ngày 15 tháng 11 năm 1967 là đêm ông kể nhiều nhất. Đó là ngày ông bị thương. Viên đạn xuyên qua cánh tay trái, máu chảy nhiều, nhưng ông vẫn ở lại vị trí chỉ huy. Khi kể đến đoạn ấy, ông không hạ giọng, cũng không nhấn mạnh. Ông chỉ nói: “Lúc ấy, rời chốt là không được.”

Đêm ấy, tôi nhìn vết lõm trên cánh tay ông dưới ánh đèn. Tôi nhận ra rằng, giữa căn nhà yên bình này, chiến trường Ngọc Vân vẫn đang tồn tại – không ồn ào, nhưng rất rõ ràng. Nó tồn tại trong giọng kể, trong ánh mắt, và trong sự im lặng sau mỗi câu chuyện.

Những đêm nghe ông kể chuyện Ngọc Vân giúp tôi hiểu rằng chiến tranh không chỉ là quá khứ. Nó sống trong ký ức của những người đã đi qua, và lan tỏa sang thế hệ sau bằng những câu chuyện không trọn vẹn, nhưng đầy sức nặng.

Khi ông kết thúc câu chuyện, thường là bằng một câu rất ngắn. Có khi chỉ là: “Nhiều người nằm lại lắm.” Rồi ông im lặng. Tôi cũng im lặng. Giữa hai ông cháu, không cần thêm lời nào nữa.

Giờ đây, mỗi khi đêm xuống, tôi lại nhớ đến những câu chuyện ấy. Chúng nhắc tôi rằng, sự yên bình tôi đang có được xây dựng từ những đêm không ngủ của người khác. Và cao điểm Ngọc Vân, dù ở rất xa, đã trở thành một phần ký ức không thể tách rời trong đời sống của gia đình tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn