Những đêm trắng bên trận địa pháo
Sân bay Pô-chen-tông về đêm không bao giờ thực sự tĩnh lặng. Đó là thời điểm nhạy cảm nhất, khi bóng tối bao trùm và kẻ thù thường lợi dụng sơ hở để tấn công. Đối với Đại úy Phạm Ngọc Khê, những "đêm trắng" trực chiến bên trận địa pháo 110 đã trở thành một phần của cuộc sống. Trong sự im lặng đáng sợ của màn đêm, mỗi hơi thở, mỗi tiếng động nhỏ đều được ông và các đồng đội quan sát bằng tất cả giác quan, sẵn sàng đáp trả mọi tình huống bất ngờ.
Nhiệm vụ của Đại đội 110 là bảo vệ vùng trời và mặt đất phía Tây sân bay. Đêm ở chiến trường thường mang lại cảm giác cô độc và căng thẳng tột độ. Ông Khê kể rằng, trên vọng gác, người lính phải đối mặt với muỗi rừng bu kín và cơn buồn ngủ ập đến sau một ngày huấn luyện mệt mỏi. Nhưng với trách nhiệm của một người chỉ huy, ông thường xuyên đi kiểm tra từng vị trí trực. Ông đi nhẹ nhàng qua các mâm pháo, kiểm tra xem chiến sĩ có giữ ấm không, có tập trung không. Sự có mặt của ông giữa đêm khuya chính là liều thuốc tinh thần, giúp các chiến sĩ trẻ vững tâm hơn trước bóng tối mênh mông của đất lạ.
Có những đêm, tàn quân Pol Pot tổ chức bắn tỉa hoặc dùng đạn cối quấy rối. Những ánh chớp lửa lóe lên từ phía rừng xa kèm theo những tiếng nổ chát chúa. Ngay lập tức, lệnh báo động vang lên. Ông Khê trong trang phục chỉnh tề, nhanh chóng có mặt tại vị trí chỉ huy. Dưới ánh sáng của những quả pháo sáng vọt lên trời, ông quan sát địa hình và ra lệnh cho các khẩu đội sẵn sàng nhả đạn. Sự quyết đoán của ông trong những khoảnh khắc ấy là then chốt. Không được phép bắn bừa bãi để tránh lộ vị trí, nhưng khi đã bắn là phải trúng và đủ sức răn đe.
Những đêm trắng ấy còn là lúc ông dành để suy ngẫm về chiến thuật và cách bảo toàn lực lượng. Ông thức để vẽ lại sơ đồ trận địa, tính toán các góc bắn và dự phòng các phương án rút lui nếu bị bao vây. Sự chuẩn bị kỹ lưỡng ấy đã giúp đại đội của ông đứng vững trong suốt hơn 3 năm làm nhiệm vụ. Không chỉ có tiếng súng, đêm trắng còn có những phút giây tĩnh lặng để ông nhớ về quê hương. Nhìn lên bầu trời đầy sao, ông thầm hứa với bản thân và gia đình rằng sẽ chiến đấu hết mình để sớm có ngày đoàn tụ. Mỗi đêm trôi qua an toàn là một bước gần hơn đến ngày hòa bình thực sự.
Những đêm không ngủ bên trận địa pháo Pô-chen-tông đã trui rèn nên một Phạm Ngọc Khê bản lĩnh và kiên cường. Đó là những trang đời rực lửa, nơi lòng dũng cảm được thử thách bởi bóng tối và sự hiểm nguy. Dù sau này trở về với đời thường tại xã Yên Mô, những âm thanh của đêm chiến trường và tinh thần cảnh giác cao độ vẫn luôn là một phần ký ức không thể tách rời trong tâm trí người cựu chiến binh ấy.



