Cựu chiến binh

NHỮNG ĐÊM TUẦN TRA KHÔNG NGỦ TRONG THỜI HẬU CHIẾN

Nhập ngũ giữa thập niên tám mươi, bác Nguyễn Văn Tùng tham gia quân đội trong giai đoạn đất nước bước vào thời kỳ ổn định sau chiến tranh. Trực tiếp làm nhiệm vụ tuần tra, bảo vệ an ninh địa bàn, bác cùng đồng đội trải qua nhiều đêm không ngủ giữa gian khó và thầm lặng. Câu chuyện là hồi ức sâu sắc về tinh thần trách nhiệm, sự kiên trì và kỷ luật của người lính thời hoa lửa còn vang dư âm.

Thanh Hóa28/12/2025Hoàng Thị Hoa (Trường Th&THCS Hoằng Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp bác Nguyễn Văn Tùng trong một buổi tối yên tĩnh. Bác ngồi lặng lẽ bên hiên nhà, nhắc lại những năm tháng quân ngũ đã lùi xa nhưng vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức. Giọng bác trầm, chậm rãi, như nhịp bước đều của những ca tuần tra năm xưa.

Bác Nguyễn Văn Tùng sinh năm 1966. Năm 1985, khi vừa tròn mười chín tuổi, bác lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm đất nước đã hòa bình, nhưng tại nhiều địa bàn, tình hình an ninh trật tự vẫn còn phức tạp. Người lính thời hậu chiến phải đối mặt với những nguy cơ âm thầm, đòi hỏi sự cảnh giác cao độ.

Bác được biên chế vào đơn vị làm nhiệm vụ tuần tra, bảo vệ an ninh khu vực. Công việc chủ yếu diễn ra vào ban đêm. Khi phố xá chìm vào giấc ngủ, những người lính lại bắt đầu ca trực của mình. Đường tuần tra dài, tối và vắng, chỉ có ánh đèn pin le lói soi từng bước chân.

Bác kể: “Có những đêm mưa gió tầm tã, áo quần ướt lạnh, nhưng vẫn phải đi đủ vòng, đủ tuyến. Không được bỏ sót chỗ nào.”

Những đêm tuần tra kéo dài khiến nhiều chiến sĩ thấm mệt. Có lúc mắt cay xè vì buồn ngủ, chân nặng trĩu sau nhiều giờ đi bộ. Nhưng trong đội hình, không ai dám lơ là. Mỗi người đều hiểu rằng chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể dẫn đến hậu quả lớn.

Ngoài nhiệm vụ tuần tra, bác cùng đồng đội còn tham gia trực gác, bảo vệ khu vực đóng quân. Ban ngày, đơn vị tranh thủ nghỉ ngơi, bảo dưỡng trang bị và sinh hoạt chính trị. Cuộc sống trong doanh trại còn nhiều thiếu thốn, bữa ăn đạm bạc, nước sinh hoạt hạn chế, nhưng tinh thần đoàn kết luôn được giữ vững.

Một kỷ niệm bác nhớ mãi là lần phát hiện kịp thời dấu hiệu bất thường trong đêm. Nhờ giữ vững đội hình, báo cáo nhanh và xử lý đúng quy trình, tình huống được giải quyết an toàn. “Lúc đó tôi mới thấm thía giá trị của sự bình tĩnh và kỷ luật,” bác hồi tưởng.

Những năm công tác, bác luôn tự nhắc mình và đồng đội phải giữ nghiêm kỷ luật, không chủ quan. “Làm nhiệm vụ ban đêm, chỉ cần lơ là một chút là có thể ảnh hưởng đến cả đơn vị,” bác nói.

Năm 1990, bác Nguyễn Văn Tùng xuất ngũ, trở về địa phương. Với quá trình phục vụ nghiêm túc, bền bỉ và hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, bác được trao tặng Kỷ niệm chương Cựu chiến binh Việt Nam.

Khi được hỏi điều gì còn đọng lại sâu sắc nhất sau những năm tháng quân ngũ, bác suy nghĩ một lúc rồi nói chậm rãi: “Là những đêm tuần tra không ngủ. Gian khổ nhưng dạy mình biết trách nhiệm và biết quý sự bình yên.”

Câu chuyện của bác Nguyễn Văn Tùng khép lại nhẹ nhàng, để lại hình ảnh một người lính hậu chiến âm thầm bước qua những đêm dài, góp phần giữ gìn an ninh và sự ổn định cho quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn