Cựu chiến binh

NHỮNG ĐIỀU CÒN LẠI SAU MỘT THỜI TUỔI TRẺ

NHỮNG ĐIỀU CÒN LẠI SAU MỘT THỜI TUỔI TRẺ

Tuyên Quang27/08/2026Xã Minh Ngọc (Đoàn xã Minh Ngọc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NHỮNG ĐIỀU CÒN LẠI SAU MỘT THỜI TUỔI TRẺ

NHỮNG ĐIỀU CÒN LẠI SAU MỘT THỜI TUỔI TRẺ

Tôi đã đi qua gần cả một đời người.

Nhìn lại, tôi thấy tuổi trẻ của mình gắn liền với những năm tháng đất nước còn chiến tranh. Tôi sinh năm 1947 tại xã Minh Ngọc, tỉnh Tuyên Quang. Khi còn trẻ, tôi cũng có những ước mơ riêng, nhưng đất nước lúc ấy cần những người thanh niên lên đường.

Và tôi đã lên đường.

Kháng chiến chống Mỹ cứu nước là một phần ký ức không thể xóa nhòa trong cuộc đời tôi.

Tôi nhớ những ngày đầu bước vào quân ngũ. Tôi nhớ cảm giác mặc bộ quân phục, nhớ những buổi huấn luyện, nhớ những ngày xa gia đình và nhớ những người đồng đội.

Tôi nhớ cả những lúc khó khăn.

Nhưng điều tôi nhớ nhiều nhất là tinh thần của những người lính thời ấy.

Chúng tôi còn trẻ nhưng hiểu rằng mình đang sống trong một giai đoạn đặc biệt của đất nước. Vì thế, mỗi người đều cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.

Chúng tôi động viên nhau rằng rồi sẽ có ngày hòa bình.

Rồi ngày ấy cũng đến.

Nhưng chiến tranh kết thúc không có nghĩa là tất cả ký ức cũng kết thúc. Những người lính trở về mang theo trong lòng những câu chuyện của một thời tuổi trẻ.

Có những chuyện tôi kể cho con cháu nghe.

Có những chuyện tôi chỉ giữ lại cho riêng mình.

Và có những cái tên mà mỗi lần nhớ đến, tôi lại thấy lòng mình chùng xuống.

Đó là những người đồng đội đã không thể trở về.

Thời gian có thể làm con người già đi, nhưng không thể xóa hết ký ức.

Bây giờ, khi nhìn thấy thế hệ trẻ được sống trong hòa bình, tôi cảm thấy vui. Các cháu có điều kiện học tập tốt hơn, có nhiều cơ hội hơn và có thể tự lựa chọn tương lai của mình.

Tôi chỉ luôn nhắc các cháu một điều: hãy biết trân trọng những gì mình đang có.

Hãy yêu quê hương.

Hãy sống tử tế với mọi người.

Và đừng bao giờ quên những thế hệ đã hy sinh tuổi trẻ để đất nước có được ngày hôm nay.

Tôi không cho rằng mình đã làm điều gì quá lớn lao. Tôi chỉ nghĩ rằng mình đã làm phần việc của một người thanh niên trong thời chiến.

Nhưng khi nhìn lại, tôi thấy đó là những năm tháng đáng nhớ nhất của cuộc đời.

Tuổi trẻ đã đi qua.

Những người đồng đội năm xưa giờ nhiều người đã già, có người đã không còn nữa.

Còn tôi vẫn ở đây, trên quê hương Minh Ngọc, nhìn cuộc sống từng ngày đổi thay.

Mỗi buổi sáng thức dậy, tôi thấy mình may mắn vì được sống trong hòa bình.

Đó có lẽ là điều lớn nhất mà chiến tranh đã dạy tôi: khi đã từng đi qua những năm tháng gian khổ, người ta càng hiểu rằng một ngày bình yên quý giá biết bao.

Tôi kể lại những ký ức này không phải để nhắc về những điều đau buồn, mà để con cháu hiểu hơn về thế hệ của chúng tôi.

Một thế hệ đã sống, đã chiến đấu, đã hy sinh và đã trở về.

Một thế hệ đã gửi lại tuổi trẻ của mình cho đất nước.

Và với tôi, những năm tháng ấy sẽ mãi là một phần không thể quên trong cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn