NHỮNG ĐIỀU KHÔNG BAO GIỜ CŨ
Có những điều thời gian không thể làm phai nhạt: lòng yêu nước, khát vọng tự do và giá trị của sự hy sinh vì cộng đồng.
Phùng Ngọc Hùng từng nhiều lần tự hỏi: điều gì sẽ còn lại khi chiến tranh đã lùi xa, khi những con người từng đi qua lịch sử dần khuất bóng? Câu trả lời của ông rất giản dị: những giá trị cốt lõi của lịch sử sẽ không bao giờ cũ, nếu con người còn biết trân trọng và gìn giữ.
Trong suốt cuộc đời mình, ông đã chứng kiến biết bao đổi thay. Từ một đất nước đói nghèo, mất nước, Việt Nam từng bước giành lại độc lập, xây dựng hòa bình và phát triển. Nhiều thứ đã thay đổi: nhà cửa, đường sá, đời sống vật chất. Nhưng có những điều vẫn còn nguyên giá trị như thuở ban đầu.
Ông cho rằng lòng yêu nước là điều không bao giờ cũ. Trong những năm nạn đói và áp bức, lòng yêu nước thể hiện bằng sự căm phẫn trước bất công, bằng ý chí đứng lên giành lại quyền sống. Trong thời bình, lòng yêu nước thể hiện bằng sự cống hiến thầm lặng, bằng trách nhiệm với công việc và cộng đồng. Hình thức có thể khác, nhưng bản chất thì không đổi.
Phùng Ngọc Hùng cũng tin rằng tinh thần đoàn kết là giá trị vĩnh hằng. Cách mạng Tháng Tám thành công không phải vì một cá nhân xuất chúng, mà vì sức mạnh của hàng vạn con người bình thường cùng chung một ý chí. Bài học ấy, theo ông, chưa bao giờ lỗi thời. Trong bất kỳ hoàn cảnh nào, nếu xã hội thiếu đoàn kết, mọi thành quả đều mong manh.
Một điều khác mà ông cho là không bao giờ cũ, đó là sự hy sinh. Những người ngã xuống trong nạn đói, trong khởi nghĩa, trong chiến tranh không hề biết mình sẽ được ghi nhớ ra sao. Nhưng chính sự hy sinh vô danh ấy đã làm nên nền móng cho hôm nay. Khi con người quên đi giá trị của hy sinh, xã hội sẽ dần trở nên ích kỷ và lạnh lùng.
Phùng Ngọc Hùng nhận ra rằng, cái “cũ” thực sự không nằm ở lịch sử, mà nằm ở cách con người nhìn lịch sử. Nếu lịch sử bị xem như những con số khô khan, nó sẽ trở nên xa lạ. Nhưng nếu lịch sử được nhìn như câu chuyện về con người, về nỗi đau và khát vọng, nó sẽ luôn mới mẻ.
Ở tuổi già, ông không tiếc nuối quá khứ, cũng không thần thánh hóa nó. Ông chỉ mong rằng những giá trị đã giúp dân tộc vượt qua những thời khắc tăm tối nhất sẽ tiếp tục được gìn giữ. Bởi khi những giá trị ấy còn sống, lịch sử sẽ không bao giờ cũ.


