Những điều người Mỹ ngưỡng mộ về Việt Nam qua góc nhìn của một phóng viên quốc tế
Mặc dù thời gian cho các hoạt động vui chơi giải trí ở Hà Nội đã được điều chỉnh thành nửa đêm, nhưng phố phường bắt đầu trở nên yên tĩnh từ 10 giờ đêm. Có lẽ vì thói quen ngủ sớm và dậy sớm của cư dân thành phố.
Mary Lee Grant là một cựu phóng viên của tờ Caller Times, bà tham gia nhiều hoạt động của các tổ chức phi lợi nhuận trên khắp thế giới và cuối cùng quyết định chọn Việt Nam làm nơi để sinh sống và làm việc cố định.
Bà đã có nhiều năm sinh sống và dạy tiếng Anh ở Việt Nam, cũng như làm giảng viên đại học tại Đại học Mỏ địa chất Hà Nội, nên bà có một cái nhìn rất khách quan về đất nước và con người nơi đây.
Sau đây là bài viết về những điều bà ngưỡng mộ ở Việt Nam, được đăng tải trên tờ Caller Times:
Tại một quán cà phê vỉa hè trên những con phố nhỏ giữa lòng Hà Nội, tôi và người bạn của mình cùng ăn món bún chả, là một món ăn nổi tiếng ở miền bắc Việt Nam. Chúng tôi vừa ăn vừa nói chuyện về những ước mơ và kế hoạch trong tương lai, giữa dòng xe cộ đang chen chúc nhau trên đường và hoàng hôn đang dần buông trên thành phố ngàn năm tuổi này.
Tại đây có những cây cầu kiểu Trung Hoa bắc ngang những mặt hồ phẳng lặng, các tòa nhà với lối kiến trúc Gallic cổ kính, những căn hộ chung cư được xây dựng từ thời Liên Xô. Thành phố này mang một nét hoài cổ như ở vùng đất đá đỏ Oklahoma, nơi cha mẹ tôi sinh ra và lớn lên, họ đã sống sót qua những tháng ngày khó khăn của cuộc Đại suy thoái kinh tế.
Người Việt Nam có nhiều điều tốt đẹp mà người Mỹ rất ngưỡng mộ - (Ảnh: Hanoitimes).Còn nhớ khi tôi làm giảng viên ở Đại học Mỏ địa chất Hà Nội, tôi đã kết bạn với nhiều giáo sư và sinh viên trong trường. Nghe những câu chuyện kể của họ, mặc dù đang ở một châu lục khác nhưng tôi cảm giác thấy mình được sống lại trong câu chuyện của họ và cha mẹ tôi.
Những thế hệ con người vĩ đại của Việt Nam đã trải qua thời gian chiến tranh dữ dội và hậu quả nặng nề sau cuộc chiến. Hầu hết những người lớn tuổi ở thành phố này, thậm chí là những bà cụ, đều từng là những người lính trên chiến trường trong chiến tranh chống Mỹ.
Tôi rất lấy làm ngạc nhiên khi tìm đến một ngôi làng nơi có những nạn nhân chất độc màu da cam, những người phụ nữ trong quá khứ đã mang súng băng rừng đánh giặc, nay chào đón chúng tôi như người người bạn lâu năm.
Chiến tranh kết thúc, người Việt Nam phải thực hiện chính sách “thắt lưng buộc bụng” khi nguồn thức ăn khan hiếm. Cuộc sống lúc bấy giờ khắc nghiệt không khác gì cuộc Đại suy thoái của Mỹ. Mặc dù khó khăn là vậy, người Việt Nam không phụ thuộc vào thức ăn chế biến sẵn như người Mỹ, hàng quán xuất hiện nhiều và thức ăn tươi được nấu ngay khi bán ra, khiến tình trạng béo phì không trầm trọng như ở Mỹ.
Không giống như văn hóa vừa ăn vừa lái xe của Mỹ, người Việt Nam hiếm khi phải ăn một mình. Những bữa ăn trưa có thể kéo dài đến hai giờ đồng hồ và đó cũng là thời gian để xây dựng các mối quan hệ. Văn hóa ẩm thực lành mạnh ở Mỹ đã trôi vào dĩ vãng nhưng đang được nở rộ mạnh mẽ ở Việt Nam.
Cuộc sống yên bình và tôn trọng những giá trị đạo đức của người Việt khiến người Mỹ phải ngưỡng mộ. Ảnh: Thousand Wonders.Những người Mỹ hiện đại mong muốn tìm kiếm các giá trị đạo đức thì có thể đi đến Việt Nam. Đất nước này rất hiếm tình trạng lạm dụng ma túy. Không ai trong số những sinh viên của tôi sử dụng cần sa. Có nhiều điều luật rất nghiêm khắc cho hành vi sử dụng chất ma túy: những con buôn bạch phiến phải chịu mức án tử hình, những người sử dụng với mức độ nhỏ cũng sẽ bị phạt lao tù hoặc lao động công ích. Cũng như tội phạm bạo lực là rất ít, Việt Nam có luật về súng đạn có thể nói là chặt chẽ nhất hành tinh này. Dường như không có khủng bố.
Mặc dù thời gian cho các hoạt động vui chơi giải trí ở Hà Nội đã được điều chỉnh thành nửa đêm, nhưng phố phường bắt đầu trở nên yên tĩnh từ 10 giờ đêm. Có lẽ vì thói quen ngủ sớm và dậy sớm của cư dân thành phố. Bạn có thể bắt gặp rất nhiều người thức dậy và ra ngoài đường để bắt đầu ngày mới từ 4 giờ sáng.
Và mặc dù Việt Nam được xếp hạng vào nhóm nước có tỷ lệ cao người dân theo chủ nghĩa vô thần, nhưng trên thực tế thì không như vậy. Hầu hết mọi người đều tin tưởng và thần linh và có nhiều nghi thức thờ cúng được lưu truyền từ lâu đời, đền thờ các vị thần cũng dễ dàng thấy xuất hiện trên phố. Cuộc sống của người dân phần lớn đều gắn bó với những tín ngưỡng.



