Những Đóa Đỗ Quyên Ngậm Lửa Trên Đỉnh Trường Sơn
Những Đóa Đỗ Quyên Ngậm Lửa Trên Đỉnh Trường Sơn
Trong những năm tháng mà dãy Trường Sơn chuyển mình dưới sức nặng của hàng triệu tấn bom đạn, có một huyền thoại không được viết bằng súng ống hay những chiến công hiển hách trên mặt báo, mà được viết bằng mồ hôi, máu và nhịp chân trần trên đá tai mèo. Đó là huyền thoại về những cô gái gùi hàng – những "con thoi" sống dệt nên tuyến đường huyết mạch nối liền hai miền Nam - Bắc.
Khúc dạo đầu của đại ngàn
Năm ấy, rừng già không còn yên tĩnh. Tiếng gầm rú của phản lực Mỹ cắt nát bầu trời xanh ngắt của đại ngàn. Giữa những tán cây cổ thụ bị mảnh bom xé toạc, có một âm thanh khác, bền bỉ và đều đặn hơn: tiếng bước chân.
Nếu bạn đứng ở một góc cua của con đường mòn mang tên Bác vào những năm 1960, bạn sẽ thấy họ. Đó không phải là những người khổng lồ trong thần thoại, mà là những thiếu nữ tuổi mười tám, đôi mươi, đôi mắt còn vương nét thơ ngây của làng quê miền Bắc hay những bản làng Tây Nguyên hẻo lánh. Họ nhỏ bé, mảnh mai, nhưng trên lưng là những chiếc gùi nặng gấp đôi trọng lượng cơ thể.
Người ta gọi họ là "đội quân tóc dài" của đường mòn, nhưng trong tâm thức của những người lính hành quân vào Nam ngày ấy, các cô là những thiên thần hộ mệnh. Chiếc gùi trên vai không chỉ đựng gạo, muối, thuốc men hay đạn dược; nó đựng cả niềm hy vọng của hậu phương và hơi thở của tiền tuyến.
Những vai gầy gánh cả non sông
Hãy tưởng tượng về một buổi sáng mù sương trên đỉnh Chư Pả. Độ ẩm cao đến mức quần áo của các cô gái chẳng bao giờ khô hẳn. Nó bám vào da thịt, lạnh ngắt và nhớp nháp. Nhưng khi hiệu lệnh xuất phát vang lên, mọi mệt mỏi đều phải lùi lại phía sau cái dây gùi bện bằng mây rừng đang thắt chặt lấy vai.
Một cô gái gùi hàng tiêu biểu thường mang trên mình từ 40 đến 60kg. Có những "kiện tướng" như chị Nguyễn Thị Huấn hay chị Ngô Thị Tuyết đã lập nên những kỷ lục phi thường, gùi nặng bằng hai, ba lần cân nặng cơ thể. Làm sao một cơ thể thiếu nữ có thể chịu đựng được sức ép kinh khủng ấy trên những cung đường dốc đứng, nơi mà người đi không tải cũng phải thở không ra hơi?
Câu trả lời không nằm ở cơ bắp, mà nằm ở một thứ thép được tôi luyện trong ý chí. Các cô có một kỹ thuật di chuyển rất riêng: "bước đi bằng đầu gối". Khi lên dốc, người gập hẳn về phía trước, trọng tâm dồn vào đôi chân chắc nịch, đôi tay vịn vào gậy tre để giữ thăng bằng. Mỗi bước đi là một lần chiến đấu với trọng lực, với cái đau nhức xé rách cơ vai, và với cái đói đang cào xé ruột gan.
Có những đoạn đường bị bom cày nát, bùn lầy ngập đến ngang thắt lưng. Các cô phải dìu nhau, người trước kéo người sau, chiếc gùi trên vai trở thành một phần cơ thể không thể tách rời. Nếu không may trượt chân, họ sẽ thà hy sinh bản thân chứ quyết không để hàng rơi xuống vực sâu. Vì họ biết, một viên đạn trong gùi có thể tiêu diệt một quân thù, một gói thuốc có thể cứu sống một đồng đội ở chiến trường miền Hạ.
Điệu múa giữa làn mưa bom
Cuộc đời của những cô gái gùi hàng là một bản nhạc đầy những nốt lặng đau thương nhưng cũng rực rỡ những thanh âm lạc quan. Kẻ thù không chỉ là bom đạn "phát quang", bom "cây nhiệt đới" hay những đợt rải chất độc hóa học làm trụi lá rừng. Kẻ thù còn là cơn sốt rét rừng ngã nước, là những con vắt xanh lè chực chờ hút máu, là những cơn đói dài ngày khi gạo chưa kịp chuyển tới kho.
Nhưng trong cái hang đá tối tăm hay dưới mái lán đơn sơ bên suối, tiếng cười của các cô vẫn trong trẻo như tiếng chim rừng. Họ soi gương bên dòng suối chảy xiết, tết tóc cho nhau, chia nhau mẩu lương khô hay một nhúm lá rừng nấu canh. Những bài hát về quê hương, về tình yêu đôi lứa vẫn vang lên lặng lẽ giữa những quãng nghỉ.
Có một câu chuyện kể rằng, trong một đợt vận chuyển vũ khí vượt trọng điểm, một tốp nữ thanh niên xung phong bị máy bay địch phát hiện. Bom nổ rung chuyển đất trời, khói đen bao trùm cả cánh rừng. Khi khói tan, người ta thấy một cô gái trẻ vẫn đứng đó, lưng tựa vào vách đá, tay vẫn giữ chặt dây gùi. Cô đã hy sinh trong tư thế đứng, gương mặt vẫn thanh thản như đang ngủ. Chiếc gùi trên vai cô vẫn nguyên vẹn, bảo vệ từng hòm đạn quý giá cho đến hơi thở cuối cùng. Đó là vẻ đẹp của sự tận hiến, một vẻ đẹp đến mức nghiệt ngã.
Những đôi chân không mỏi và "Bài ca" bất tận
Lịch sử không chỉ ghi lại số lượng tấn hàng các cô đã chuyển, mà còn phải ghi lại những dấu chân đã mòn trên đá. Tuyến đường 559 không chỉ là một con đường cơ học, nó là một thực thể sống được nuôi dưỡng bằng máu và mồ hôi của những người con gái ấy.
Khi đêm xuống, trong ánh sáng lờ mờ của những chiếc đèn dầu hỏa được che chắn kỹ lưỡng, các cô ngồi vá lại những chiếc áo sờn vai, những chiếc gùi bị đứt dây mây. Vai của các cô, ai cũng có một lớp chai sạn dày cộm, thâm đen. Người ta gọi đó là "dấu ấn của Trường Sơn". Những vết chai ấy là huy chương cao quý nhất, là minh chứng cho sự kiên cường của một thế hệ phụ nữ "giỏi việc nước, đảm việc nhà" nhưng cũng sẵn sàng xả thân nơi hòn tên mũi đạn.
"Bài ca cô gái gùi hàng" không chỉ là tên một bài hát, mà là một nhịp điệu xuyên suốt chiều dài cuộc chiến tranh nhân dân. Nhịp điệu ấy là tiếng bước chân thình thịch trên lá khô, là tiếng thở dốc khi leo dốc cao, là tiếng hò reo khi hàng đến đích an toàn. Nó là biểu tượng của một dân tộc mà ở đó, mỗi người phụ nữ đều trở thành một pháo đài, mỗi chiếc gùi đều trở thành một phương tiện chiến tranh vĩ đại.
Sự tiếp nối của đại ngàn
Chiến tranh lùi xa, những cánh rừng Trường Sơn đã xanh lại màu xanh hy vọng. Những cô gái gùi hàng năm xưa giờ đã trở thành bà nội, bà ngoại, tóc đã bạc phơ như mây trắng trên đỉnh núi. Nhưng mỗi khi nghe lại những giai điệu hào hùng về một thời hoa lửa, đôi mắt họ lại sáng rực lên ký ức về những đêm trăng xuyên rừng, về những đồng đội đã nằm lại dưới những tán cây cổ thụ.
Họ không đòi hỏi danh hiệu, không mong cầu sự tung hô. Họ lặng lẽ trở về với đời thường, mang theo những vết thương trên cơ thể và những kỷ niệm đẹp nhất của tuổi thanh xuân gửi lại nơi rừng già. Nhưng chúng ta, những người được thừa hưởng nền độc lập, không bao giờ được phép quên rằng: Để có được sự bình yên hôm nay, đã có một thế hệ những người phụ nữ gánh cả giang sơn trên đôi vai gầy của mình.
Hình ảnh cô gái gùi hàng với dáng người nhỏ bé nhưng kiên nghị, in bóng trên nền trời ráng đỏ của hoàng hôn Trường Sơn, mãi mãi là một biểu tượng bất tử của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Đó là một bài ca không có nốt kết, một bài ca về lòng yêu nước nồng nàn, về sức mạnh vô song của những con người bình thường khi được tôi luyện trong ngọn lửa của lý tưởng.
Trường Sơn vẫn đó, những con đường mòn xưa có thể đã bị cỏ dại che lấp, nhưng hồn thiêng của những cô gái gùi hàng vẫn luôn lẩn khuất trong từng ngọn cây, ngọn cỏ. Họ là những đóa đỗ quyên đỏ thắm, mãi mãi nở rộ trong lòng lịch sử dân tộc, nhắc nhở chúng ta về một thời đại mà "mỗi bước đi là một lời thề", mỗi chiếc gùi hàng là một viên gạch xây nên đài độc lập.


