Bài viết

Những đóa hoa bất tử bên miệng hố bom

Hà Tĩnh25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đơn vị của Thành đóng quân ngay cạnh lán của Tiểu đội 4, thuộc Đại đội 552 thanh niên xung phong, do Cúc làm tiểu đội trưởng. Đó là mười cô gái tuổi đời còn rất trẻ, quê ở Hà Tĩnh. Ban ngày, khi bom đạn trút xuống, họ trốn dưới hầm chữ A. Vừa dứt tiếng bom, họ lao ngay ra mặt đường, dùng cuốc, xẻng, ngay cả tay không để san lấp hố bom, rà phá bom nổ chậm để những chuyến xe chở hàng vào Nam không bị chậm một phút nào.

Giữa cái chết cận kề, sự sống lại nảy nở một cách kiên cường và lãng mạn đến khó tin. Một buổi chiều lặng gió hiếm hoi giữa hai trận bom tọa độ, Thành sang lán tìm Cúc để sửa lại đường dây điện thoại bị đứt. Anh bắt gặp Cúc đang ngồi vá lại chiếc áo bạc màu dưới bóng một cây bồ kết đã bị bom chặt đứt ngọn, cành lá xơ xác.

"Anh Thành, nghe nói anh là sinh viên thủ đô, biết làm thơ hả anh?" Cúc ngẩng lên cười, nụ cười rạng rỡ bất chấp những vệt nhọ nồi còn dính trên đôi gò má bánh mật.

Thành mỉm cười, ngồi xuống một thân cây đổ bên cạnh. Anh rút từ trong túi áo ngực cuốn sổ tay bọc nilon — kỷ vật của Hà ngày ra ga năm xưa. Cuốn sổ giờ đã sờn góc, nhưng trang giấy vẫn trắng trẻo. Anh đọc cho Cúc và mấy cô gái vừa ùa tới nghe những vần thơ anh viết vội trên báng súng trong đêm trực chiến:

"Đất nước hành quân qua những tọa độ lửa Tuổi hai mươi gửi lại những cung đường Máu có đổ cho hồi sinh cây lá Cho ngày về rực rỡ sắc hoa hương..."

Tiếng vỗ tay giòn giã vang lên giữa đại ngàn Trường Sơn hoang hoác. Một cô gái tên Tần trêu: "Anh Thành làm thơ hay quá, mai mốt hòa bình, anh về Hà Nội nhớ viết một cuốn truyện về tụi em nghe không?"

"Nhất định rồi! Tôi sẽ viết về mười đóa hoa kiên cường nhất của ngã ba Đồng Lộc này," Thành hứa, ánh mắt lấp lánh niềm tin.

Nhưng chiến tranh không có chỗ cho những giả định. Chỉ ba ngày sau cái buổi chiều bình yên ấy, một trận bom rải thảm ác liệt đã trút xuống trận địa của Tiểu đội 4. Mười cô gái đã nằm lại dưới lòng đất mẹ khi tuổi đời mới mười tám, đôi mươi, khi mái tóc còn xanh và những ước mơ về một mái nhà hạnh phúc còn dang dở. Thành chính là người đã tự tay đào đất, tìm kiếm thi thể của các cô trong làn khói bom còn chưa tan hết. Khi ôm cơ thể lạnh ngắt của Cúc trong tay, Thành không khóc nổi. Nước mắt anh đã lặn vào trong, hóa thành một niềm căm hận và một lời thề sắt đá: Phải chiến đấu đến ngày thắng lợi cuối cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn