Bài viết

NHỮNG ĐÓA HOA BẤT TỬ GIỮA TỌA ĐỘ CHẾT

Ninh Bình21/04/2026Phạm Thị Ngọc Diệp (Trường Mầm non Hải Quang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG ĐÓA HOA BẤT TỬ GIỮA TỌA ĐỘ CHẾT

Trường Sơn những năm tháng chống Mỹ không chỉ có tiếng gầm rú của động cơ xe vận tải hay tiếng bom xới tung mặt đất. Giữa cái nắng cháy da và những cơn mưa rừng xối xả, vẫn vang lên tiếng cười trong trẻo của những cô gái tuổi đôi mươi. Họ là những nữ thanh niên xung phong, những "đóa hoa" đã chọn gác lại mái tóc dài, gác lại hương thơm của lúa mới quê nhà để dấn thân vào nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng như một tờ giấy.

Những cô gái ấy ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, có người vừa mới rời ghế nhà trường, có người còn chưa kịp có người yêu. Thay vì những bộ áo dài tha thướt, họ khoác lên mình bộ quân phục xanh tô màu lá, đôi chân vốn quen đi trên lối mòn đường đê nay băng qua những dốc cao, vực thẳm.

Nhiệm vụ của họ là "mở đường" và "giữ đường". Dưới những "tọa độ chết" mà máy bay địch rà soát suốt ngày đêm, các cô gái ấy vẫn kiên cường đứng giữa trọng điểm. Khi bom vừa dứt, khói còn chưa tan, họ đã lao ra mặt đường để san lấp hố bom, giải phóng mặt bằng cho những đoàn xe chở hàng chi viện cho miền Nam. Đôi bàn tay vốn chỉ quen thêu thùa nay chai sần vì cuốc xẻng, vì bê đá, nhưng ý chí thì cứng cỏi hơn cả sắt thép.

Điều kỳ diệu nhất ở những nữ anh hùng Trường Sơn chính là sự lạc quan đến phi thường. Giữa những thiếu thốn về nhu yếu phẩm, giữa căn bệnh sốt rét rừng làm rụng tóc, vàng da, họ vẫn tìm cách làm đẹp cho đời.

Họ dùng những mảnh xác máy bay địch để gò thành chiếc lược chải đầu, dùng những hộp lương khô để làm lọ cắm hoa rừng đặt nơi cửa hầm. Những đêm không ngủ vì tiếng pháo, họ quây quần bên nhau hát những làn điệu dân ca quê mình. Tiếng hát ấy không chỉ để cổ vũ tinh thần đồng đội, mà còn là lời khẳng định: Bom đạn có thể hủy diệt rừng cây, nhưng không bao giờ dập tắt được niềm yêu đời và hy vọng của tuổi trẻ Việt Nam.

Trong các câu chuyện kể, chúng ta thường nghe về những trận đánh lớn, nhưng ít ai kể hết những nỗi đau thầm kín của người phụ nữ nơi tiền tuyến. Đó là những đêm thức trắng dẫn đường cho xe qua giữa làn bom tọa độ, là những lúc nhường nhau chút nước sạch quý giá để gội đầu, hay là nỗi đau khi chứng kiến người chị em thân thiết ngã xuống ngay bên cạnh mình.

Có những cô gái đã mãi mãi nằm lại với rừng già khi tóc còn xanh, ước mơ còn dang dở. Sự hy sinh của các chị không chỉ là máu xương, mà là cả một thời con gái đẹp nhất, hiến dâng trọn vẹn cho mạch máu giao thông của Tổ quốc được thông suốt.

Chiến tranh đã lùi xa, rừng Trường Sơn đã xanh lại màu lá, nhưng hình ảnh những nữ thanh niên xung phong năm xưa vẫn mãi là một biểu tượng bất tử. Họ không chỉ là những nhân chứng lịch sử, mà là ngọn lửa sưởi ấm cho tâm hồn của thế hệ thanh niên hôm nay.

Chúng ta, những người được thừa hưởng nền hòa bình hôm nay, mỗi khi nhắc đến "thời hoa lửa", hãy nhớ về những đóa hoa rừng kiên cường ấy. Để từ đó, mỗi đoàn viên, thanh niên biết sống trách nhiệm hơn, cống hiến nhiều hơn, sao cho xứng đáng với tuổi xuân của những người chị đã nằm lại nơi đại ngàn để chúng ta có một bầu trời tự do.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn