Bài viết

NHỮNG ĐOÁ HOA BẤT TỬ GIỮA "TÚI BOM" ĐỒNG LỘC

Bắc Ninh12/06/2026Vi Thị Thơ3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG ĐOÁ HOA BẤT TỬ GIỮA "TÚI BOM" ĐỒNG LỘC

Nếu có một nơi nào mà mặt đất bị cày xới đến mức không một ngọn cỏ nào có thể mọc nổi, thì đó chính là Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) những năm 1968. Nhưng chính tại "túi bom" này, có mười đóa hoa trinh nữ vẫn rạng rỡ khoe sắc, dùng ý chí sắt đá để nối liền mạch máu giao thông cho Tổ quốc.

* Thanh xuân trong khói lửa

Mười cô gái ấy, tuổi đời chỉ từ 17 đến 24, thuộc Tiểu đội 4, Thanh niên xung phong. Nhiệm vụ của các chị cực kỳ nguy hiểm: Trực chiến, quan sát bom rơi, đo đạc và san lấp hố bom ngay lập tức sau mỗi trận oanh tạc để đoàn xe ra tiền tuyến không bao giờ phải dừng lại.

Giữa những trận pháo kích rát mặt, người ta vẫn thấy các chị cười đùa, tiếng hát vẫn vang lên át cả tiếng bom. Trong túi áo của các chị vẫn có chiếc gương nhỏ, chiếc lược sừng – những vật dụng giản đơn chứng minh rằng, dù chiến tranh có tàn khốc đến đâu, họ vẫn là những người thiếu nữ yêu đời và tràn đầy khát vọng.

* Buổi chiều định mệnh (24/07/1968)

Vào lúc 16h30 ngày hôm ấy, trận bom thứ 15 trong ngày dội xuống Đồng Lộc. Một quả bom đã rơi trúng cửa hầm nơi mười chị đang trú ẩn.

Đồng đội đào bới trong nước mắt, gọi tên từng người: Cúc ơi! Xuân ơi! Hợi ơi!... Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng đến xé lòng của đất đá. Cả mười chị đã hy sinh khi đang ở độ tuổi đẹp nhất của đời người. Người trẻ nhất mới chỉ 17 tuổi, chưa một lần được cầm tay bạn trai.

* "Những ngôi sao trên bầu trời Ngã ba Đồng Lộc"

Sự hy sinh của mười cô gái đã trở thành một huyền thoại bất tử. Các chị ngã xuống nhưng con đường vẫn thông suốt, những đoàn xe vẫn nối đuôi nhau vào miền Nam chiến đấu.

Câu thơ của nhà thơ Yến Thanh về chị Cúc – người cuối cùng được tìm thấy – đã làm thổn thức bao thế hệ:

"Cúc ơi! Em ở đâu không về sưởi ấm?
Cơm hẩm cháo hoa, bát nước chè xanh
Bọn anh đợi, đồng đội chờ...
Sao không về hả Cúc?"

Hình ảnh những cô gái thanh niên xung phong với mái tóc đen mượt bị bụi trường sơn làm bạc trắng, với nụ cười rạng rỡ giữa khói bom chính là định nghĩa đẹp nhất về "Thời hoa lửa"

. Họ không chỉ là những chiến sĩ, họ là biểu tượng của niềm tin và tình yêu bất diệt dành cho tự do.

Người viết: Vi Thị Thơ

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn