Những đóa hoa bất tử trên cung đường Trường Sơn.
Bà ngoại tôi từng là cô gái thanh niên xung phong tuổi đôi mươi hăng hái lên đường theo tiếng gọi của miền Nam ruột thịt. Bà kể về những đêm không ngủ phá bom, mở đường cho xe qua. Trong cái đói, cái khổ và sự rình rập của bom đạn, tiếng hát vẫn vang lên át tiếng bom. Bà nói rằng thời đó chẳng ai nghĩ đến bản thân, chỉ mong đường thông, xe tới đích. Những sợi tóc bạc của bà hôm nay dường như vẫn còn vương bụi trường sơn năm ấy, nhắc nhở tôi về một thời thanh xuân rực rỡ và đầy hy sinh của cha ông.



