Bài viết

“NHỮNG ĐÓA HOA KHÔNG TÀN”

Bắc Ninh12/06/2026Nguyễn Thị Thấm2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“NHỮNG ĐÓA HOA KHÔNG TÀN”

Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, Ngã ba Đồng Lộc là nơi mà mỗi tấc đất đều rung lên vì bom đạn. Con đường nhỏ ấy từng là huyết mạch quan trọng nối hậu phương với tiền tuyến, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Nhưng cũng chính nơi đó, những cô gái thanh niên xung phong đã viết nên một câu chuyện đẹp đến nhói lòng - câu chuyện của tuổi xuân rực rỡ giữa “Hoa lửa”.

Họ đến từ nhiều miền quê khác nhau, mang theo giọng nói, nếp sống và cả những ước mơ riêng. Có người vừa rời mái trường, còn chưa kịp mặc hết tà áo dài trắng. Có người là con gái duy nhất trong gia đình, được cha mẹ nâng niu từ bé. Nhưng tất cả đều gặp nhau ở một điểm chung: lòng yêu nước và khát khao góp sức mình cho Tổ quốc.

Cuộc sống ở Đồng Lộc không giống bất kỳ nơi nào khác. Ban ngày là những trận bom dội xuống như xé trời. Đất đá tung lên, khói bụi mù mịt. Những hố bom sâu hoắm nối tiếp nhau như những vết thương không lành. Nhưng cứ sau mỗi đợt oanh tạc, khi tiếng máy bay vừa khuất, các cô gái lại lao ra mặt đường. Không ai bảo ai. Họ cầm cuốc, cầm xẻng, dùng cả tay trần để san lấp hố bom, dọn đường cho xe qua. Có những lúc đất còn nóng, khói vẫn còn cay xè nơi khóe mắt, nhưng họ không dừng lại. Bởi họ hiểu: phía sau họ là những đoàn xe chở lương thực, vũ khí; phía trước là những người lính đang chờ tiếp sức. Giữa những ngày tháng khốc liệt ấy, họ vẫn giữ cho mình những điều rất đỗi con gái.

Buổi tối, khi trở về căn hầm nhỏ, họ ngồi sát bên nhau dưới ánh đèn dầu leo lét. Người vá lại chiếc áo rách, người gỡ những mảnh đất còn vương trong tóc. Rồi họ kể chuyện quê nhà, chuyện gia đình, chuyện những mùa lúa chín vàng.

Lan: Cô gái có giọng hát trong veo thường là người làm cho không khí trở nên dịu lại. Mỗi khi cô cất tiếng hát, cả căn hầm như lặng đi. Giọng hát ấy không chỉ là âm thanh, mà còn là niềm hy vọng, là lời nhắc rằng ngoài kia vẫn còn một thế giới yên bình đang chờ họ trở về.

- “Sau này hòa bình, tụi mình sẽ làm gì?” - một cô gái hỏi.

Lan cười nhẹ: “Tao chỉ muốn về nhà, trồng lại vườn rau cho mẹ… rồi mỗi chiều được ngồi nghe gió thổi thôi.”

Những ước mơ giản dị đến vậy nhưng trong chiến tranh, lại trở nên xa xỉ.

Rồi một ngày, bầu trời Đồng Lộc lại dậy sóng.

- Tiếng còi báo động vang lên dồn dập. Máy bay gầm rú trên đầu, mang theo những quả bom chết chóc. Các cô gái vội chạy vào hầm trú ẩn. Mặt đất rung lên từng hồi, như muốn vỡ ra.

Khi loạt bom đầu tiên vừa dứt, khói bụi còn chưa tan, họ nhìn nhau không cần nói họ hiểu con đường kia vẫn chưa thông và họ bước ra nhanh hơn cả nỗi sợ. Họ đào, họ lấp, họ chạy đua với thời gian. Tiếng cuốc xẻng hòa lẫn nhịp tim dồn dập. Có người vừa làm vừa cười: “Làm nhanh lên, tối còn được ăn cơm!”. Tiếng cười vang lên giữa khói lửa - trong trẻo đến nghẹn lòng. Rồi bất ngờ, một loạt bom khác ập xuống gần hơn, dữ dội hơn không kịp tránh một tiếng nổ xé toạc không gian mọi thứ chìm trong im lặng.

Khi đồng đội quay lại, chỉ còn lại một khoảng đất bị cày xới. Họ gọi tên từng người, giọng lạc đi giữa gió không có tiếng trả lời. Dưới lớp đất đá còn nóng, họ tìm thấy các cô gái - nằm cạnh nhau, như khi còn sống. Có người vẫn nắm chặt chiếc xẻng, có người như đang quay sang gọi bạn.

Gương mặt họ bình yên đến lạ.Như thể chỉ đang ngủ sau một ngày dài mệt mỏi. Lan nằm đó, mái tóc vương đầy bụi đỏ. Không còn tiếng hát, nhưng dường như trong gió chiều, người ta vẫn nghe thấy âm thanh quen thuộc của cô - nhẹ nhàng, tha thiết, họ đã ra đi khi tuổi xuân còn dang dở khi những ước mơ còn chưa kịp thực hiện. Nhưng chính sự hy sinh ấy đã góp phần làm nên một ngày mà cả dân tộc không bao giờ quên Ngày Giải phóng miền Nam 30/4/1975.

Ngày ấy, đất nước hòa bình. Những con đường không còn bom đạn. Những chuyến xe lại nối dài trong tiếng cười và ở Ngã ba Đồng Lộc, cỏ đã mọc xanh.

Ngày nay, mỗi dịp Ngày Quốc tế Lao động 1/5, dòng người lại tìm về nơi ấy. Có người thắp nhang, có người lặng lẽ đứng nhìn. Không ai nói nhiều, nhưng trong lòng mỗi người đều dâng lên một niềm xúc động sâu sắc.

Bởi họ hiểu rằng: sự bình yên hôm nay được đánh đổi bằng tuổi xuân của những con người như thế.

Những cô gái Đồng Lộc đã không còn nữa. Nhưng họ chưa bao giờ rời đi. Họ vẫn sống trong đất, trong gió, trong từng con đường của Tổ quốc. Và trong mỗi mùa tháng Tư lịch sử, khi cờ đỏ tung bay rực rỡ, câu chuyện về họ lại được kể lại như một lời nhắc nhở dịu dàng mà sâu sắc:

“Có những tuổi xuân đã hóa thành bất tử, để đất nước được nở hoa trong hòa bình”.

Tác giả bài viết: Cô giáo Nguyễn Thị Thấm

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn