Cựu Thanh niên xung phong

NHỮNG ĐOÁ HOA NỞ TRÊN ĐÁ: HỒI ỨC THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG

Trong những trang sử vàng chói lọi của dân tộc Việt Nam, có một lực lượng đặc biệt đã trở thành huyền thoại, những người không trực tiếp cầm súng ở tiền tuyến nhưng lại là mạch máu nối liền sự sống của cả chiến trường. Đó là Lực lượng Thanh niên xung phong (TNXP). Nếu ví cuộc kháng chiến là một bản hùng ca, thì các cô gái, chàng trai TNXP chính là những nốt nhạc tươi trẻ, trong trẻo nhưng cũng đầy bi tráng. Viết về họ, tôi muốn kể cho bạn nghe câu chuyện của bà Nguyễn Thị Xuân – một cựu TNXP của

Thái Nguyên05/03/2026Vũ Khắc Hiếu (Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Tiếng gọi của trái tim và tuổi đôi mươi gác lại

Bà Xuân sinh năm 1951 tại một vùng quê nghèo ven sông Lam, Nghệ An. Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn ác liệt nhất, cô gái Xuân khi ấy vừa tròn 17 tuổi. Với vóc dáng nhỏ nhắn, đôi mắt sáng và nụ cười luôn rạng rỡ, ít ai nghĩ rằng cô gái ấy lại có thể chịu đựng được sự khắc nghiệt của đại ngàn Trường Sơn.

Thế nhưng, theo tiếng gọi của Tổ quốc và phong trào "Ba sẵn sàng", Xuân đã viết đơn tình nguyện nhập ngũ bằng máu. Bà kể lại bằng giọng run run xúc động: "Lúc đó, chúng tôi đi chẳng nghĩ gì đến cái chết. Thấy các anh, các chị đi trước, lòng mình như có lửa đốt. Chỉ mong được đóng góp chút sức mọn để giải phóng miền Nam".

Đó chính là sự khởi đầu của một "thời hoa lửa". Hoa là tuổi trẻ, là tình yêu đôi lứa chớm nở; còn lửa là đạn bom, là khói bụi mù trời của những cung đường huyết mạch.

2. Sống và chiến đấu trên "Tọa độ lửa"

Đơn vị của bà Xuân được điều động về tuyến đường 20 Quyết Thắng – nơi được mệnh danh là "tọa độ lửa", là cái túi đựng bom của không quân Mỹ nhằm cắt đứt sự chi viện của miền Bắc cho miền Nam. Nhiệm vụ của các cô gái TNXP là san lấp hố bom, phá bom vướng và giữ cho mạch máu giao thông không bị tắc nghẽn dù chỉ một phút.

Cuộc sống của TNXP thời bấy giờ gian khổ không bút mực nào tả xiết. Họ sống trong hang đá, ăn cơm nắm trộn cát, tắm bằng nước suối lạnh buốt giữa mùa đông Trường Sơn. Thế nhưng, trong cái chết cận kề, tinh thần lạc quan lại tỏa sáng hơn bao giờ hết.

"Bom vừa dứt, chúng tôi lao ra ngay. Tay cuốc, tay xẻng, vai khiêng đá. Tiếng hát vang lên át cả tiếng máy bay rít trên đầu. Chúng tôi đùa nhau rằng: Địch phá một, ta làm mười; máu có thể đổ nhưng đường không thể tắc".

Bà Xuân nhớ nhất là những đêm "làm cọc tiêu sống". Trong bóng tối mịt mù của rừng sâu, để đoàn xe vận tải quân sự đi qua an toàn mà không bị địch phát hiện bằng ánh sáng đèn pha, các cô gái TNXP đã mặc áo trắng, đứng sát mép vực hoặc những đoạn đường nguy hiểm để làm dấu cho tài xế. Họ đứng đó, hiên ngang giữa làn mưa đạn, lấy thân mình làm kim chỉ nam cho sự sống của tiền tuyến. Đó chẳng phải là những "đóa hoa" rực rỡ nhất nảy mầm từ trong lửa đạn hay sao?

3. Những nụ cười và những khoảng lặng đau thương

"Câu chuyện thời hoa lửa" không chỉ có hào hùng, nó còn thấm đẫm những mất mát chia lìa. Bà Xuân nghẹn ngào khi nhắc về những người đồng đội đã nằm lại dọc đường Trường Sơn. Có những cô gái trẻ măng, tối hôm trước còn ngồi chải tóc cho nhau, cùng hát vang bài "Cô gái mở đường", nhưng sáng hôm sau đã vĩnh viễn nằm lại dưới hố bom sâu.

Họ ra đi khi tóc còn xanh, khi những ước mơ về một mái ấm gia đình còn dang dở. Họ nằm lại giữa rừng già, không một tấm bia mộ rõ ràng, chỉ có cỏ cây Trường Sơn ôm ấp. Sự hy sinh của họ thầm lặng đến mức nhiều người sau này chỉ biết đến họ qua danh xưng chung: "Thanh niên xung phong". Nhưng với bà Xuân, mỗi cái tên, mỗi gương mặt ấy đều là một phần xương máu, là động lực để bà tiếp tục sống và kể lại câu chuyện của một thế hệ vàng.

4. Người cựu TNXP giữa đời thường: Giữ lửa cho mai sau

Chiến tranh kết thúc, bà Xuân trở về quê hương với cơ thể mang đầy vết sẹo và những cơn đau mỗi khi trái gió trở trời do di chứng của chất độc hóa học và bom đạn. Thế nhưng, khí chất của người TNXP năm xưa vẫn không hề mai một.

Bà tích cực tham gia Hội Cựu TNXP địa phương, trở thành người "giữ lửa" cho các phong trào giáo dục truyền thống cách mạng. Với bà, việc kể lại những câu chuyện thời hoa lửa không phải là để kể công, mà là để "lưu giữ linh hồn của một thời đại".

Bà thường nói với các cháu học sinh: "Các cháu được sống trong hòa bình là một đặc ân lớn. Đừng quên rằng dưới mỗi mét đường cao tốc hôm nay, dưới mỗi công trình hiện đại, có thể có mồ hôi và máu của những người anh, người chị đã ngã xuống khi tuổi đời mới chỉ bằng các cháu bây giờ".

5. Ý nghĩa của việc tuyên truyền và giá trị lịch sử

Việc lưu giữ và tuyên truyền những câu chuyện như của bà Xuân là vô cùng cấp thiết trong bối cảnh hiện nay.

• Đối với lịch sử: Những ký ức cá nhân của các cựu TNXP chính là những mảnh ghép sống động, làm đầy thêm bức tranh toàn cảnh về cuộc chiến tranh nhân dân vĩ đại. Nó cho thấy sức mạnh của sự đoàn kết và lòng yêu nước không giới hạn.

• Đối với giáo dục: "Câu chuyện thời hoa lửa" là bài học về ý chí vượt khó. Trong thời bình, thanh niên không cần phải đối mặt với bom đạn, nhưng họ đối mặt với những thử thách của hội nhập, của sự cám dỗ và những khó khăn trong sự nghiệp. Tinh thần "xung phong" – đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên – chính là di sản quý báu mà lực lượng TNXP để lại cho hậu thế.

Chúng ta cần đa dạng hóa cách tuyên truyền: Không chỉ là những buổi nói chuyện truyền thống, mà cần đưa những câu chuyện này lên các nền tảng mạng xã hội, xây dựng các bộ phim tài liệu nghệ thuật, hoặc những dự án "số hóa ký ức" để thế hệ Gen Z, Gen Alpha có thể tiếp cận một cách tự nhiên và xúc động nhất.

6. Lời kết: Ngọn lửa xanh mãi tận cùng

Khép lại câu chuyện về người cựu TNXP Nguyễn Thị Xuân, tôi chợt nhận ra rằng: Thời gian có thể tàn phá nhan sắc, có thể làm mờ đi những dòng chữ trên giấy, nhưng không thể dập tắt được ngọn lửa trong trái tim những người đã đi qua cuộc chiến.

Hành trình của các anh hùng TNXP là hành trình của lòng quả cảm và sự dâng hiến vô điều kiện. Họ đã dùng tuổi xuân của mình để đổi lấy mùa xuân cho đất nước. "Câu chuyện thời hoa lửa" không bao giờ là cũ, bởi nó chứa đựng những giá trị nhân văn cốt lõi: Tình đồng chí, lòng yêu nước và khát vọng hòa bình.

Hỡi những bạn trẻ hôm nay, khi nhìn thấy những hàng cây xanh mướt dọc đường Trường Sơn hay những dải lụa đường cao tốc xuyên suốt Bắc – Nam, hãy dành một phút để tưởng nhớ về những đôi tay đã bới đất, lấp bom. Và hãy để ngọn lửa từ quá khứ ấy soi sáng cho hành động của chúng ta hôm nay, để mỗi chúng ta cũng trở thành một "đóa hoa" đẹp, góp phần làm rạng rỡ dáng hình xứ sở trong kỷ nguyên mới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG ĐOÁ HOA NỞ TRÊN ĐÁ: HỒI ỨC THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG | Câu chuyện thời hoa lửa