Những đóa hoa thép
Trong ký ức của những người dân hình ảnh những cô gái Ninh Giang tuổi mười tám, đôi mươi năm ấy mãi mãi là một biểu tượng đẹp đẽ và bi tráng. Khi ấy, chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ lan rộng ra miền Bắc, Ninh Giang trở thành một trong những trọng điểm đánh phá bởi vị trí chiến lược ven sông. Gác lại những ước mơ cá nhân, những thiếu nữ vốn chỉ quen với công việc thêu thùa, chăn tằm, dệt vải đã tình nguyện gia nhập Trung đội nữ dân quân trực chiến.
Bài viếtTrong ký ức của những người dân hình ảnh những cô gái Ninh Giang tuổi mười tám, đôi mươi năm ấy mãi mãi là một biểu tượng đẹp đẽ và bi tráng. Khi ấy, chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ lan rộng ra miền Bắc, Ninh Giang trở thành một trong những trọng điểm đánh phá bởi vị trí chiến lược ven sông. Gác lại những ước mơ cá nhân, những thiếu nữ vốn chỉ quen với công việc thêu thùa, chăn tằm, dệt vải đã tình nguyện gia nhập Trung đội nữ dân quân trực chiến.Ngày ấy, trận địa pháo cao xạ được đặt ngay trên những triền đê lộng gió. Những "đóa hoa thép" của Ninh Giang ngày ngày luyện tập dưới cái nắng cháy da cháy thịt của mùa hè hay cái rét căm căm của mùa đông vùng đồng bằng Bắc Bộ. Đôi bàn tay mềm mại ngày nào giờ chai sần vì vác đạn, vai áo nâu bạc phếch vì khói súng. Có những trận đánh kéo dài từ mờ sáng đến tận đêm khuya, tiếng bom nổ rung chuyển cả mặt đất, khói bụi mịt mù che khuất cả gương mặt, nhưng ánh mắt của các chị vẫn rực sáng quyết tâm. Khi tiếng còi báo động vang lên, các chị nhanh chóng vào vị trí, người truyền đạn, người tiếp lương, người trực tiếp bóp cò súng đánh trả máy bay địch.Giữa những khoảng lặng của tiếng súng, họ lại là những cô gái yêu đời, tiếng hát át tiếng bom. Những bát nước chè xanh nóng hổi, những củ khoai sắn luộc vội được các mẹ trong làng đưa ra tận trận địa chính là nguồn động viên lớn lao nhất. Các chị đã sống và chiến đấu bằng tất cả sự hồn nhiên và lòng yêu nước nồng nàn, để bảo vệ từng tấc đất quê hương.



