Cựu chiến binh

Những đóa hoa thép sau tay lái

Giữa những năm 1968 - 1972, trên đỉnh Trường Sơn "đông nắng tây mưa", nơi bom tọa độ và chất độc hóa học rải xuống mỗi ngày, có một trung đội nữ lái xe mang tên "Nguyễn Thị Hạnh". Câu chuyện kể về những cô gái tuổi đôi mươi, gác lại phấn son và kẹp tóc để cầm vô lăng những chiếc xe tải Giải phóng, ZIL-130 đầy bụi bặm, xuyên qua màn đêm để chở hàng ra tiền tuyến.

20/03/2026SƯU TẦM (LỤC YÊN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa khô năm 1971 tại khu vực trọng điểm Cổng Trời, không khí lúc nào cũng đặc quánh mùi thuốc súng và bụi đỏ. Những chiếc xe tải của chúng tôi phải chạy đêm, không đèn (chạy bằng "đèn gầm" hoặc nhìn theo tà áo trắng của người dẫn đường) để tránh máy bay AC-130 của địch săn đuổi.

Trong tiểu đội có Hồng, quê ở vùng quan họ Bắc Ninh. Hồng xinh lắm, có đôi mắt đen láy và hay hát lén mỗi khi xe dừng nghỉ. Hồng thường bảo tôi: "Chị Kim ơi, hết chiến tranh em về quê, em sẽ lái chiếc xe tải này chở đầy hoa đào ra phố huyện chơi cho bà con lác mắt!".

Một đêm tháng Ba, đoàn xe của chúng tôi bị máy bay địch phát hiện tại một khúc cua ngặt nghèo trên đỉnh đèo. Bom nổ rung chuyển đất trời. Chiếc xe của Hồng đi đầu bị trúng mảnh pháo, kính chắn gió vỡ vụn, mảnh kính găm vào tay và vai em. Nhưng Hồng không dừng lại. Em biết nếu xe dừng, cả đoàn xe phía sau sẽ bị kẹt lại trên "tọa độ chết" này.

Hồng nghiến răng chịu đau, một tay giữ vô lăng, một tay gạt máu trên mặt để nhìn đường. Em nhấn ga, cho xe vọt lên phía trước, lao vào một bụi rậm xa đường chính để thu hút sự chú ý của máy bay địch, tạo khoảng trống cho các xe sau vượt qua. Khi chúng tôi đuổi kịp, chiếc xe của Hồng đã bốc cháy rừng rực.

Chúng tôi kéo Hồng ra khỏi cabin khi em đã lịm đi. Trong cơn mê sảng, em vẫn còn lầm bầm: "Xe... xe số 3... qua chưa... chị Kim... hàng... hàng an toàn không...". Hồng ra đi ngay giữa đại ngàn Trường Sơn, nơi tiếng chim rừng vắng bặt vì tiếng bom. Trên tay em vẫn còn nắm chặt chiếc kẹp tóc màu tím – kỷ vật duy nhất của mẹ tặng trước ngày lên đường.

Hòa bình lập lại, con đường Trường Sơn năm xưa nay đã được trải nhựa phẳng lì. Mỗi khi có dịp đi ngang qua những nghĩa trang liệt sĩ dọc đường Hồ Chí Minh, tôi lại thắp một nén nhang cho Hồng. Những đóa hoa thép ấy đã nằm lại dọc những cung đường, để hôm nay những chuyến xe hòa bình được lăn bánh thênh thang khắp mọi miền đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những đóa hoa thép sau tay lái | Câu chuyện thời hoa lửa