Những đóa hoa thép trên tuyến lửa Trường Sơn
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất, Phạm Thị Thúy cùng các cô gái tuổi mới mười tám, đôi mươi đã gác lại thanh xuân, cầm vô lăng điều khiển những chiếc xe tải Zin, Giải Phóng khổng lồ chở vũ khí, lương thực vào Nam. Bà bồi hồi kể lại những đêm lái xe "không đèn" giữa rừng già Trường Sơn để tránh máy bay địch. Các cô chỉ có thể dò dẫm đường đi bằng cách nhìn theo ánh dạ quang từ những khúc gỗ mục do công binh đánh dấu. Có những lần xe bị pan (hỏng) giữa tọa độ chết, máy bay B-52 ném bom tơi bời xung quanh, các cô gái vóc dáng nhỏ bé phải vật lộn tháo lắp lốp xe nặng trịch, bùn lầy lấm lem từ đầu đến chân. Vượt qua sốt rét rừng, bom đạn và bao gian khổ, những "đóa hoa thép" ấy đã giữ vững mạch máu giao thông, đóng góp thầm lặng nhưng vĩ đại vào đại thắng mùa Xuân năm 1975



