Bài viết

Những Đóa Hoa Tím Chở Che Cách Mạng

An Giang01/07/2026Võ Thị Mỹ Nhân (Xã Đoàn Long Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giai đoạn năm 1971, trên các dòng sông, kinh rạch vùng biên giới An Phú, quân đội Mỹ - Ngụy tăng cường sử dụng trực thăng trinh sát sà thấp (gọi là máy bay "gáo hỏa lực") bay lượn sạt mặt nước vào ban ngày. Mục tiêu của chúng là phát hiện bất kỳ dấu vết lướt sóng, gợn nước hay bóng người nào để lập tức xả súng máy hoặc gọi pháo binh dập xuống.

Vào một buổi sáng nắng rực, một tổ giao liên gồm 3 chiến sĩ đặc công thủy của ta có nhiệm vụ tối mật: Phải bơi qua một khúc sông trống trải để áp sát vào một căn cứ hậu cần nội đô, vẽ sơ đồ tác chiến.

Ngặt nỗi, khi các anh vừa bơi đến giữa dòng sông rộng lớn, hoàn toàn không có bờ sậy che chắn, thì tiếng động cơ gầm rú của hai chiếc trực thăng giặc từ xa lao tới. Khoảng cách quá gần, nếu các anh lặn xuống quá lâu sẽ thiếu oxy, còn nếu nhô đầu lên thở thì "mắt thần" của giặc trên trực thăng sẽ phát hiện ngay lập tức. Tình thế hiểm nghèo ngàn cân treo sợi tóc.

Nhìn những mảng lục bình (bèo tây) lớn với những đóa hoa tím lững lờ trôi theo dòng nước, anh Sáu Kháng – tổ trưởng tổ đặc công – đã đưa ra một quyết định chớp nhoáng: Ba chiến sĩ nhanh chóng ngụp lặn, nhẹ nhàng tiếp cận ba cụm lục bình lớn nhất đang trôi gần đó. Các anh không phá vỡ kết cấu của khóm cây mà khéo léo dùng tay gạt bớt sình đất dưới rễ, rồi đưa đầu vào núp trọn dưới tán lá xanh và bông hoa tím ngắt. Các anh bẻ những cọng lục bình rỗng ruột, một đầu ngậm vào miệng, một đầu giấu khéo léo giữa những chùm hoa phía trên mặt nước để làm ống thở ngầm. Đôi mắt các anh chăm chú nhìn qua kẽ lá, toàn bộ thân mình ngâm sâu dưới làn nước lạnh.

Hai chiếc trực thăng giặc sà xuống rất thấp, gió từ cánh quạt quét xuống mặt sông dữ dội làm nước bắn tung tóe, sóng đánh dồn dập. Tiếng động cơ gầm rú như xé toạc màng nhĩ.

Tên lính Mỹ ngồi trên cửa hông trực thăng tay lăm lăm khẩu đại liên 6 nòng, mắt dốc ngược xuống mặt sông quét tìm mục tiêu.

Sức gió khủng khiếp từ máy bay thổi lật cả những tán lá lục bình. Dưới mặt nước, ba chiến sĩ đặc công của ta phải gồng hết sức mình, hai tay bám chặt vào rễ cây để giữ cho cụm lục bình không bị lật nhào, đồng thời phải nương theo dòng nước để khóm cây trôi tự nhiên nhất có thể. Nếu khóm lục bình đứng yên hoặc trôi ngược dòng, giặc sẽ biết ngay là có người điều khiển. Chiếc trực thăng lượn đi lượn lại tới ba vòng ngay trên đầu các anh. Thấy mặt sông chỉ có vài đám lục bình trôi sông quen thuộc của miền Tây, hoa tím vẫn lắc lư bình thản trước gió, tên lính Mỹ chán nản xua tay ra hiệu cho phi công tăng cao độ bay đi hướng khác.

Chờ cho tiếng máy bay giặc mất hút sau rặng sậy, anh Sáu Kháng cùng đồng đội mới nhẹ nhàng nhô đầu lên khỏi mặt nước. Các anh tiếp tục nương theo những cụm lục bình, bí mật cập bờ an toàn và hoàn thành xuất sắc việc vẽ sơ đồ đồn bốt giặc, chuẩn bị cho trận đánh lớn giành thắng lợi vang dội sau đó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những Đóa Hoa Tím Chở Che Cách Mạng | Câu chuyện thời hoa lửa