Những "đóa hoa" trên đỉnh mây mù
Trên một cao điểm nằm sâu trong dãy Trường Sơn, có một tổ đội thanh niên xung phong gồm ba cô gái trẻ: Lan, Mai và Huệ. Công việc của họ là quan sát máy bay địch, đo khối lượng đất đá bị bom cày xới và phá bom nổ chậm để thông đường cho xe qua.
Trên một cao điểm nằm sâu trong dãy Trường Sơn, có một tổ đội thanh niên xung phong gồm ba cô gái trẻ: Lan, Mai và Huệ. Công việc của họ là quan sát máy bay địch, đo khối lượng đất đá bị bom cày xới và phá bom nổ chậm để thông đường cho xe qua.
Nơi ấy, sự sống và cái chết chỉ cách nhau một gang tay. Những cánh rừng đại ngàn bị chất độc hóa học làm cho trơ trụi, mặt đất lúc nào cũng nóng hổi mùi thuốc súng và khét lẹt vị đất bị nung chín.
Cây đàn guitar sứt sẹo
Trong hành trang ra trận của Lan, có một món đồ kỳ lạ: một cây đàn guitar cũ đã nứt thùng, dây đàn được nối lại bằng những sợi dây thép mảnh. Cứ mỗi buổi chiều, sau khi những đợt bom dứt hẳn và khói thuốc súng còn chưa kịp tan, Lan lại ngồi bên cửa hầm, dạo lên những giai điệu quê hương.
Có những ngày, tiếng đàn bị lấn át bởi tiếng pháo cầm canh từ xa dội lại. Nhưng lạ thay, tiếng đàn ấy chưa bao giờ tắt. Mai thường vừa vá áo vừa khẽ hát theo, còn Huệ – cô gái nhỏ nhất đội – lại ngồi mơ màng về một mái trường sau ngày hòa bình.
Sức mạnh của "Hoa" giữa "Lửa"
Một đêm mưa rừng, đoàn xe vận tải bị mắc kẹt ngay dưới chân cao điểm vì một hố bom mới chưa kịp lấp xong. Địch bắt đầu bắn pháo sáng rực trời để chuẩn bị đợt oanh tạc mới. Trong giây phút căng thẳng ấy, tiếng đàn của Lan lại vang lên từ trên đỉnh chốt.
Giai điệu thanh thản ấy như một luồng điện chạy dọc hàng quân. Những người lái xe dạn dày sương gió bỗng thấy lòng mình ấm lại, họ truyền tay nhau những bao thuốc, những ngụm nước, và cùng nhau dốc sức đẩy xe qua vũng lầy. Họ biết rằng, ngay trên đầu mình, những cô gái nhỏ bé vẫn đang đứng vững, vẫn đang hát về một ngày mai tươi sáng.
Lời kết
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua làn sương mù, người ta thấy trên mặt hố bom vừa được lấp bằng, có một nhành hoa rừng nhỏ xíu được ai đó cắm lại.
Thời hoa lửa là như thế: Lửa có thể thiêu rụi rừng cây, nhưng không bao giờ dập tắt được ngọn lửa trong tim. Và Hoa vẫn cứ nở, ngay cả trên những mảnh mảnh bom sắc lạnh, minh chứng cho sức sống và tâm hồn bất khuất của một thế hệ thanh niên Việt Nam.



