Những Đóa Hoa Trường Sơn Ở Ngã Ba Đồng Lộc
Những Đóa Hoa Trường Sơn Ở Ngã Ba Đồng Lộc
Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) những năm 1968 được mệnh danh là "tọa độ chết". Đây là yết mạch giao thông quan trọng để chi viện tiền tuyến, nên không một giờ phút nào máy bay Mỹ ngừng đánh phá.Cuộc sống giữa lằn ranh sinh tử
Tại đây, Tiểu đội 4 gồm 10 cô gái trẻ (người nhỏ nhất mới 17 tuổi, lớn nhất 24 tuổi) thuộc Đại đội 552 Thanh niên xung phong. Nhiệm vụ của các chị là trực chiến, quan sát bom rơi và san lấp hố bom ngay lập tức sau mỗi đợt oanh tạc để mạch máu giao thông không bị đứt.Hàng ngày, các chị sống trong những căn hầm dã chiến. Dù đất đá mịt mù và tiếng bom chát chúa, họ vẫn đùa vui, chia nhau mẩu lương khô hay hát cho nhau nghe. Trong túi áo của chị Võ Thị Tần – tiểu đội trưởng – vẫn còn nguyên lá thư chưa kịp gửi về cho mẹ, hứa rằng "khi nào hết giặc sẽ về thăm".Ngày 24/7 định mệnh
Khoảng 16 giờ chiều ngày 24/7/1968, Tiểu đội 4 nhận lệnh ra lấp hố bom để thông xe. Sau nhiều đợt ném bom, các chị vẫn kiên cường bám trụ mặt đường.Đến đợt oanh tạc thứ 15 trong ngày, một quả bom rơi trúng sát cửa hầm nơi các chị đang trú ẩn. Sức ép kinh hoàng và khối lượng đất đá khổng lồ đã vùi lấp cả 10 cô gái. Đồng đội từ các phía lao đến, gào thét tên từng người, đào bới điên cuồng trong nước mắt.Sự hy sinh bất tử
Họ tìm thấy 9 người đầu tiên, nhưng riêng chị Cúc – người em út – vẫn bặt vô âm tín. Phải đến 3 ngày sau, đồng đội mới tìm thấy chị trong tư thế ngồi dưới hố bom sâu, đầu đội nón, tay vẫn cầm chiếc cuốc như đang sẵn sàng làm việc.Mười cô gái ấy ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, chưa kịp lập gia đình, thậm chí có người chưa từng có một tình yêu đầu đời. Họ nằm lại giữa lòng đất mẹ Hà Tĩnh, trở thành những "đóa hoa bất tử" trong lòng dân tộc.
Tại đây, Tiểu đội 4 gồm 10 cô gái trẻ (người nhỏ nhất mới 17 tuổi, lớn nhất 24 tuổi) thuộc Đại đội 552 Thanh niên xung phong. Nhiệm vụ của các chị là trực chiến, quan sát bom rơi và san lấp hố bom ngay lập tức sau mỗi đợt oanh tạc để mạch máu giao thông không bị đứt.Hàng ngày, các chị sống trong những căn hầm dã chiến. Dù đất đá mịt mù và tiếng bom chát chúa, họ vẫn đùa vui, chia nhau mẩu lương khô hay hát cho nhau nghe. Trong túi áo của chị Võ Thị Tần – tiểu đội trưởng – vẫn còn nguyên lá thư chưa kịp gửi về cho mẹ, hứa rằng "khi nào hết giặc sẽ về thăm".Ngày 24/7 định mệnh
Khoảng 16 giờ chiều ngày 24/7/1968, Tiểu đội 4 nhận lệnh ra lấp hố bom để thông xe. Sau nhiều đợt ném bom, các chị vẫn kiên cường bám trụ mặt đường.Đến đợt oanh tạc thứ 15 trong ngày, một quả bom rơi trúng sát cửa hầm nơi các chị đang trú ẩn. Sức ép kinh hoàng và khối lượng đất đá khổng lồ đã vùi lấp cả 10 cô gái. Đồng đội từ các phía lao đến, gào thét tên từng người, đào bới điên cuồng trong nước mắt.Sự hy sinh bất tử
Họ tìm thấy 9 người đầu tiên, nhưng riêng chị Cúc – người em út – vẫn bặt vô âm tín. Phải đến 3 ngày sau, đồng đội mới tìm thấy chị trong tư thế ngồi dưới hố bom sâu, đầu đội nón, tay vẫn cầm chiếc cuốc như đang sẵn sàng làm việc.Mười cô gái ấy ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, chưa kịp lập gia đình, thậm chí có người chưa từng có một tình yêu đầu đời. Họ nằm lại giữa lòng đất mẹ Hà Tĩnh, trở thành những "đóa hoa bất tử" trong lòng dân tộc.

