Những Đóa Hoa Trường Sơn Trên Tuyến Đường Máu Lửa
Hương, một cô gái Hà Nội gốc, đã gác lại giấc mơ giảng đường để lên đường nhập ngũ vào lực lượng Thanh niên xung phong khi vừa tròn mười tám.
Hương, một cô gái Hà Nội gốc, đã gác lại giấc mơ giảng đường để lên đường nhập ngũ vào lực lượng Thanh niên xung phong khi vừa tròn mười tám. Đơn vị của chị đóng quân tại Ngã ba Đồng Lộc – cái "yết hầu" giao thông trọng yếu, nơi mỗi tấc đất đều thấm đẫm máu và thuốc súng. Nhiệm vụ của các chị là san lấp hố bom, đảm bảo mạch máu giao thông cho những đoàn xe chở quân nhu tiến về miền Nam.
Công việc của những cô gái trẻ diễn ra chủ yếu vào ban đêm, dưới ánh pháo sáng của địch. Có những đêm, bom nổ ngay sát bên cạnh, bụi đất phủ kín người, nhưng tiếng hát của các chị vẫn vang lên át cả tiếng động cơ phản lực. "Tiếng hát át tiếng bom" không chỉ là một khẩu hiệu, mà là sự thật về tinh thần lạc quan đến phi thường của thế hệ thanh niên thời bấy giờ. Hương nhớ nhất là những đêm làm "cọc tiêu sống". Trong bóng tối mịt mùng, các chị mặc áo trắng đứng sát mép hố bom nổ chậm hoặc bên bờ vực sâu để làm dấu cho xe qua. Chỉ cần một sai sót nhỏ, bom có thể nổ bất cứ lúc nào, nhưng không một ai chùn bước.
Nhiều đồng đội của Hương đã mãi mãi nằm lại ở tuổi đôi mươi, tóc còn xanh và môi còn đỏ. Các chị ra đi khi chưa kịp có một tình yêu đầu đời trọn vẹn, chưa kịp thấy ngày đất nước thống nhất. Sau này, khi trở về cuộc sống đời thường, dù mang trong mình những căn bệnh do nhiễm chất độc hóa học và sương gió rừng già, Hương vẫn giữ vẹn nguyên nụ cười của cô gái thanh niên xung phong năm nào. Chị thường bảo, mình sống thay phần cho những người đã ngã xuống, nên phải sống thật rực rỡ. Câu chuyện của chị và các đồng đội là minh chứng cho một thế hệ tuổi trẻ đã dùng máu và hoa để viết nên trang sử hào hùng nhất của dân tộc trên con đường huyền thoại mang tên Bác.



