NHỮNG ĐÓA HỒNG THÉP TRONG HỎA NGỤC CÔN ĐẢO
NHỮNG ĐÓA HỒNG THÉP TRONG HỎA NGỤC CÔN ĐẢO
NHỮNG ĐÓA HỒNG THÉP TRONG HỎA NGỤC CÔN ĐẢO
Hồi ức của cựu tù chính trị Trịnh Thị Hòa (Tù nhân Chuồng Cọp Côn Đảo 1968 - 1973)Đối với chúng tôi, những nữ chiến sĩ cách mạng bị giam giữ tại nhà tù Côn Đảo, "thời hoa lửa" không diễn ra trên chiến trường đầy khói bom, mà diễn ra trong những phòng giam chật hẹp, ẩm thấp của hệ thống "Chuồng Cọp"—nơi kẻ thù dùng mọi cực hình dã man nhất nhằm bẻ gãy ý chí và lòng trung thành của người cộng sản.Tôi bị bắt năm 1968 khi đang hoạt động trong phong trào học sinh, sinh viên Sài Gòn. Địch đưa tôi ra Côn Đảo, giam vào khu Chuồng Cọp khét tiếng. Căn phòng giam rộng chưa đầy hai mét vuông, phía trên trần là những thanh sắt kiên cố để cai ngục đi lại kiểm soát. Chúng phạt chúng tôi bằng cách rắc vôi bột xuống từ phía trên, khiến mắt mũi chúng tôi cay xè, da thịt bỏng rát, ho sặc sụa. Nguồn nước uống sinh hoạt hàng ngày bị hạn chế tối đa, có những lúc chúng tôi phải hứng từng giọt nước mưa rỉ qua kẽ đá để chia nhau ngụm nước cứu mạng.Biện pháp tra tấn khủng khiếp nhất là đòn đánh đập dã man bằng gậy bọc đồng và dùng dòng điện cao thế kích vào tai, vào đầu ngón tay. Đã có những đêm, nhìn đồng đội bên cạnh bị đánh đến ngất đi, máu chảy loang lổ trên nền xi măng lạnh ngắt, tôi tưởng chừng như mình không thể vượt qua nổi. Nhưng chính trong cái ranh giới mong manh của sự sống và cái chết ấy, tinh thần đồng đội lại bùng cháy mãnh liệt. Chúng tôi nắm chặt tay nhau qua kẽ hở của cửa sắt, khẽ hát những bài ca cách mạng để tiếp thêm sức mạnh cho nhau.Chúng tôi tuyệt thực để phản đối chế độ lao tù tàn bạo, đấu tranh đòi quyền được sống như một con người. Kẻ thù có thể giam cầm thể xác, có thể làm dập nát da thịt, nhưng chúng hoàn toàn bất lực trước ánh mắt kiên cường và nụ cười ngạo nghễ của những cô gái mười chín, đôi mươi. 5 năm lưu đày biệt xứ tại hỏa ngục trần gian Côn Đảo đã rèn luyện cho chúng tôi một tinh thần thép, giữ trọn vẹn khí tiết của người con gái Việt Nam kiên cường, bất khuất.



