Bài viết

Những "đóa hồng" trên đỉnh dốc 70

Hưng Yên29/12/2025Nguyễn Thị Giang (xã Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuổi trẻ của bà không có phấn son hay váy lụa, chỉ có màu áo xanh bạc màu và đôi tay chai sạn vì sạt lở đá. Năm 1971, bà cùng chị em trong tiểu đội nhận nhiệm vụ trực chiến tại "tọa độ lửa" dốc 70. Đây là trọng điểm bị máy bay địch đánh phá ác liệt nhất nhằm cắt đứt mạch máu giao thông chi viện vào Nam. Ban ngày chúng bà ẩn nấp trong hầm, ban đêm khi tiếng bom vừa dứt, cả đội lại lao ra mặt đường để san lấp hố bom, thông đường cho xe qua.

Bà nhớ mãi một đêm mưa tầm tã, máy bay B-52 rải thảm liên tục. Một chiếc xe tải chở đầy đạn dược bị kẹt ngay giữa hố bom vừa nổ. Nếu không thông đường ngay, cả đoàn xe phía sau sẽ trở thành mồi ngon cho giặc. Không đợi lệnh, bà cùng năm chị em khác đã cởi áo khoác, kết thành dây để kéo gỗ lót đường, mặc cho bùn đất bắn đầy mặt, mặc cho mảnh bom còn nóng hổi găm quanh chân. Lúc ấy, chúng bà không biết sợ là gì, chỉ có một ý nghĩ duy nhất: "Máu có thể đổ nhưng đường không thể tắc".

Giữa những khoảng nghỉ ngắn ngủi, chúng bà lại soi gương, tết tóc cho nhau và hát vang những bài ca yêu đời. Có những chị em đã ngã xuống ngay trên tay bà khi đôi mắt vẫn còn lấp lánh nụ cười. Sự hy sinh của các nữ TNXP là vẻ đẹp rực rỡ nhất của "hoa lửa". Chúng bà đã dâng hiến những năm tháng tươi đẹp nhất của đời người con gái cho từng tấc đất Trường Sơn. Mỗi cây cỏ ở dốc 70 hôm nay đều thấm đẫm mồ hôi và máu của những cô gái tuổi đôi mươi ngày ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn