Những "đóa hồng" trên đường dây lửa: "Máu có thể đổ, nhưng đường không thể tắc"
Khi nhắc đến thời hoa lửa, người ta thường nghĩ đến những chàng trai cầm súng. Nhưng có một lực lượng đã góp phần làm nên huyền thoại Trường Sơn chính là những cô gái thanh niên xung phong (TNXP). Họ là những đóa hồng mọc trên đá băm, nở rực rỡ giữa khói lửa đạn bom.
Câu chuyện của Tiểu đội 4 - những cô gái mở đường tại ngã ba Đồng Lộc hay những cung đường vắt ngang dãy Trường Sơn luôn khiến chúng ta xúc động. Các chị ra chiến trường khi mái tóc còn xanh, đôi mươi tuổi đời với tâm thế "Máu có thể đổ, nhưng đường không thể tắc". Công việc của họ là san lấp hố bom, làm cọc tiêu sống cho xe qua trong đêm tối.
Có những đêm, dưới làn bom tọa độ dày đặc, các chị vẫn nắm tay nhau đứng thành hàng rào để hướng dẫn đoàn xe vận tải tiến vào Nam. Tiếng hát của các chị át cả tiếng bom. Họ yêu đời một cách lạ kỳ: soi gương bằng mảnh bom vỡ, tết tóc cho nhau bên bờ suối, và mơ về một ngày đất nước sạch bóng quân thù để được trở về đi học, đi làm ruộng, được diện những chiếc áo dài duyên dáng.
Sự hy sinh của các cô gái TNXP là một nốt nhạc bi tráng trong bản anh hùng ca dân tộc. Họ đã hiến dâng cả thanh xuân, thậm chí là cả tính mạng và quyền làm mẹ, làm vợ để giữ vững mạch máu giao thông. Sau 51 năm, những đóa hồng ấy vẫn mãi tỏa hương trong tâm khảm của người dân Việt Nam, nhắc nhở chúng ta về sức mạnh của lòng yêu nước và ý chí quật cường của phụ nữ Việt Nam.



