Bài viết

Những "đóa hồng" trên tuyến đường 20 Quyết Thắng

Không trực tiếp cầm súng đối đầu với quân thù ở tiền tuyến, nhưng những nữ thanh niên xung phong tại "trọng điểm chót" của đường Trường Sơn đã viết nên một huyền thoại bằng máu và nước mắt. Với tinh thần "máu có thể rơi, nhưng đường không thể tắc", các chị đã dùng chính thân mình làm cọc tiêu sống để dẫn lối cho những đoàn xe xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước.

Ninh Bình11/05/2026THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đường 20 Quyết Thắng – cái tên nghe vừa hào hùng vừa bi tráng – là con đường huyết mạch nối Đông sang Tây Trường Sơn. Tại đây, có những "tọa độ chết" mà máy bay Mỹ đánh phá không kể ngày đêm nhằm cắt đứt nguồn chi viện cho miền Nam. Và cũng chính tại đây, tiểu đội nữ thanh niên xung phong gồm 8 cô gái tuổi đời mới mười tám, đôi mươi đã tình nguyện bám trụ để thông đường.

Cuộc sống của các chị diễn ra trong những hang đá ẩm ướt, nơi bữa ăn chỉ có rau rừng và lương khô, nhưng nụ cười chưa bao giờ tắt. Công việc của các chị bắt đầu khi màn đêm buông xuống. Trong bóng tối mịt mùng và khói bom mịt mù, khi đèn xe vận tải không được phép thắp sáng để tránh bị phát hiện, các chị đã mặc những chiếc áo trắng, đứng sát mép vực, dùng cơ thể mình làm "cọc tiêu" dẫn lối cho xe qua.

Hình ảnh những bóng áo trắng lung linh trong đêm Trường Sơn, bất chấp những đợt oanh tạc dữ dội, đã trở thành biểu tượng của lòng quả cảm vô song. Trong một trận bom ác liệt, một cửa hang đã đổ sập, vĩnh viễn lưu giữ tuổi xuân của các chị vào lòng đất mẹ. Sự hy sinh của những "đóa hồng" trên đường 20 không chỉ là một nốt trầm đau thương, mà đã hóa thân vào từng mét đường, từng chuyến hàng vào Nam, góp phần tạo nên khúc khải hoàn ca của ngày Đại thắng mùa Xuân 1975.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn