Những "đóa kiến" của rừng Sác
Những “đóa kiến” của rừng Sác Giữa vùng rừng ngập mặn mênh mông của Cần Giờ năm xưa, nơi sình lầy ngập đến đầu gối, muỗi dày đặc như khói và cá sấu rình rập dưới những con nước đục ngầu, đã có một lực lượng đặc biệt âm thầm chiến đấu suốt những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Đó là các chiến sĩ đặc công rừng Sác – những con người được ví như những “đóa kiến” nhỏ bé nhưng gan góc, kiên cường, khiến đối phương luôn sống trong lo sợ và căng thẳng. Rừng Sác nằm ở cửa ngõ phía Đông Nam Sài Gòn, giữ vị trí chiến lược đặc biệt quan trọng. Đây là nơi án ngữ các tuyến đường thủy dẫn vào cảng Sài Gòn và kho xăng Nhà Bè – trung tâm hậu cần lớn của quân đội Mỹ và chính quyền Sài Gòn. Địch bố trí hệ thống canh phòng dày đặc với tàu chiến, trực thăng, đồn bốt và nhiều cuộc càn quét quy mô lớn nhằm tiêu diệt lực lượng cách mạng trong khu vực. Nhưng giữa vùng rừng nước tưởng như hoang vu ấy, các chiến sĩ đặc công vẫn bám trụ chiến đấu suốt nhiều năm trời. Cuộc sống trong rừng Sác vô cùng khắc nghiệt. Bộ đội phải sống giữa nước mặn, thiếu lương thực, thiếu nước ngọt và thường xuyên đối mặt với bệnh sốt rét, muỗi mòng, rắn độc cùng cá sấu hung dữ. Có những thời điểm, chiến sĩ phải ăn rau rừng, cá nhỏ hoặc cầm cự bằng vài nắm gạo ít ỏi trong nhiều ngày liên tiếp. Họ dựng lán trên những gốc đước, di chuyển bằng xuồng nhỏ giữa mê cung kênh rạch và giữ bí mật tuyệt đối để tránh sự phát hiện của địch. Dù gian khổ và thiếu thốn, lực lượng đặc công rừng Sác vẫn lập nên nhiều chiến công vang dội. Nổi bật nhất là những trận đánh vào kho xăng Nhà Bè – nơi chứa hàng triệu lít nhiên liệu phục vụ chiến tranh. Với cách đánh táo bạo, bí mật và bất ngờ, các chiến sĩ đặc công đã luồn sâu qua hệ thống phòng thủ nghiêm ngặt, đặt thuốc nổ phá hủy nhiều kho chứa xăng dầu, làm bốc cháy cả vùng trời trong nhiều ngày đêm. Những trận đánh ấy không chỉ gây thiệt hại lớn về vật chất cho đối phương mà còn khiến bộ máy quân sự Mỹ và chính quyền Sài Gòn luôn trong trạng thái bất an. Dù đã huy động nhiều lực lượng hiện đại để truy quét, địch vẫn không thể ngăn chặn được những “bóng ma rừng Sác” xuất hiện rồi biến mất giữa rừng đước mênh mông. Hình ảnh các chiến sĩ đặc công sống lặng lẽ trong rừng ngập mặn, chịu đựng gian khổ nhưng vẫn kiên cường chiến đấu đã trở thành biểu tượng đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Họ nhỏ bé giữa đại ngàn sông nước như những “đóa kiến”, nhưng bằng ý chí và lòng yêu nước, đã góp phần làm nên những chiến công khiến cả bộ máy chiến tranh hiện đại của đối phương phải khiếp sợ. Ngày nay, rừng Sác đã xanh trở lại, trở thành khu dự trữ sinh quyển nổi tiếng. Nhưng trong ký ức lịch sử dân tộc, nơi đây mãi mãi là vùng đất ghi dấu sự hy sinh thầm lặng và tinh thần chiến đấu phi thường của những người lính đặc công năm xưa.



