Bài viết

"Những Đoạn Đường Không Quên"

Quảng Trị03/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa cái nắng như thiêu đốt của mùa hè 1972, trong căn hầm nhỏ ẩm ướt giữa rừng rậm, Minh ngồi lặng lẽ, nhìn vào tấm ảnh cũ. Đó là bức ảnh anh và Phương, người yêu của anh, chụp trong một ngày trời đẹp, trước khi chiến tranh ập đến. Phương là người con gái quê trong làng, cùng anh lớn lên và đã hứa hẹn sẽ chờ anh trở về sau những tháng ngày chiến đấu. Nhưng giờ đây, mười tháng đã trôi qua kể từ khi Minh lên đường, và Phương chỉ còn là những ký ức xa vời.

Minh thở dài, gập bức ảnh lại rồi cho vào túi. Anh biết rằng chiến tranh đã cướp đi không chỉ tuổi trẻ mà còn những ước mơ, những dự định. Bây giờ, anh chỉ còn lại chiếc ba lô và khẩu súng, những người đồng đội thân thiết và nỗi nhớ khắc khoải về Phương.

- Minh! Chuẩn bị, chúng ta phải đi ngay! - Một tiếng gọi vọng từ ngoài hầm. Đó là Hoàng, bạn cùng đơn vị của Minh. Hoàng là người đã đi cùng Minh qua biết bao trận đánh, cùng sống chung trong cái nóng hầm hập, cơn đói, cái lạnh buốt giá của những đêm rừng.

Minh đứng dậy, vội vã khoác lên mình chiếc áo lính bạc màu, cầm khẩu súng rồi bước ra ngoài. Ánh sáng lờ mờ từ ngọn đèn pin của đội chiếu sáng, chỉ đủ để họ nhìn thấy nhau trong bóng tối mịt mùng của khu rừng già.

Họ lên đường, băng qua những con đường mòn đầy bùn lầy. Trận chiến phía trước có thể sẽ còn khốc liệt hơn bất cứ lần nào, và Minh biết, nếu không may mắn, lần này có thể anh sẽ không về được. Nhưng anh không sợ. Anh đã chứng kiến quá nhiều cái chết, đã thấy bạn bè mình hy sinh, và trong mỗi lần ấy, anh lại nghĩ đến Phương, nghĩ đến lời hứa sẽ trở về, sẽ xây dựng một cuộc sống mới, một tương lai không có chiến tranh.

Ba ngày sau, Minh và đồng đội tiến vào chiến trường. Đạn lạc, mìn nổ, tiếng súng nổ chát chúa, mọi thứ diễn ra hỗn loạn. Minh và Hoàng chạy qua những đoạn đường đất, luồn qua các đám cây rậm, vào sâu trong vùng địch. Họ không còn thời gian để nghĩ đến cái chết, mà chỉ có thể sống sót, bảo vệ nhau và bảo vệ tổ quốc.

Trong một trận đánh bất ngờ, Minh bị thương ở chân. Hoàng vội vã kéo Minh vào một hốc đá gần đó để tránh đạn. Máu rỉ ra từ vết thương, nhưng Minh vẫn gắng gượng:

- Hoàng… không sao đâu, đừng lo.

Hoàng nhìn Minh, đôi mắt anh sáng lên trong ánh đèn mờ, nhưng trong đó là nỗi lo âu và sự kiên cường. Hoàng biết, nếu như Minh không qua khỏi, anh sẽ không còn ai để chia sẻ những buồn vui trong chiến trường này. Nhưng anh cũng hiểu, mỗi người lính đều phải chấp nhận hy sinh.

- Chúng ta sẽ không bỏ ai lại phía sau, Minh à. Anh phải sống. Em sẽ đưa anh về.

Dù không nói ra, Minh hiểu rằng, đối với Hoàng, đồng đội là tất cả. Tình bạn trong chiến tranh, trong những lúc sinh tử, là thứ tình cảm thiêng liêng nhất. Nó mạnh mẽ hơn bất cứ thứ gì, ngay cả khi phải đối mặt với cái chết.

Sau vài ngày điều trị, Minh hồi phục. Dù chân vẫn đau, anh vẫn quyết định tiếp tục chiến đấu. Đơn vị của anh tiếp tục lên đường, băng qua những khu rừng thẳm, tiến vào nơi địch đang chiếm giữ. Cuộc hành quân kéo dài, và trong từng đêm, Minh lại mơ về Phương. Anh mơ thấy cô đứng trên cánh đồng hoa, cười với anh, bảo rằng “Chờ anh về, anh ơi. Đất nước bình yên rồi, chúng mình sẽ sống bên nhau.”

Cuối cùng, khi tiếng súng không còn vang lên và hòa bình cũng dần trở lại, Minh cùng đồng đội quay trở về. Anh không còn gặp Phương nữa. Khi anh trở về làng, người dân bảo rằng cô đã hy sinh trong một trận bom của địch, trong những ngày cuối cùng của chiến tranh.

Minh đứng bên mộ cô, tay cầm bức ảnh cũ. Anh không thể nói hết những gì trong lòng mình, chỉ biết đứng lặng lẽ, như một cách để tôn vinh tình yêu ấy. Anh đã hứa sẽ trở về, nhưng anh biết, dù anh có trở về thì Phương đã đi xa mãi.

- Em sẽ mãi là người anh yêu, Phương à. - Minh thầm thì, gió rừng vương qua vai anh, như mang theo hơi thở của những ngày đã qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn